Bài viết

Tiếng trống trường giữa vùng sơ tán

An Giang09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trường học bị bom phá, thầy cô và học trò phải sơ tán về vùng núi. Lớp học dựng bằng tre, mái lợp lá. Không có bảng, không có phấn, thầy giáo Dũng dùng than viết lên tấm gỗ.

Nhưng điều đặc biệt là chiếc trống trường vẫn được mang theo. Trống cũ, mặt trống rách, thầy vá bằng da thú. Mỗi sáng, thầy gióng lên ba hồi trống, học trò chạy đến.

Tiếng trống vang giữa núi rừng, như gọi lại bình yên. Có hôm máy bay tới, trống trở thành hiệu lệnh báo động. Học trò nghe trống là chạy xuống hầm.

Một em hỏi: “Thầy ơi, sao thầy giữ trống vậy?”
Thầy đáp: “Trống còn, trường còn.”

Sau hòa bình, chiếc trống được treo ở trường mới. Người ta nhìn trống mà hiểu: giáo dục cũng là một mặt trận. Tiếng trống ấy đã giữ cho trẻ em không mất chữ, không mất niềm tin vào tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn