TIẾNG TRỐNG TRƯỜNG SAU KHÓI LỬA
TIẾNG TRỐNG TRƯỜNG SAU KHÓI LỬA
Mùa xuân năm 1968, chiến tranh diễn ra ác liệt tại nhiều nơi ở miền Nam. Trong những ngày Tết, tiếng súng đã thay thế cho những âm thanh vui tươi vốn có của mùa xuân.
Ở một thị trấn nhỏ, có một cô bé tên Ngọc. Ngọc rất thích đi học. Ước mơ của em là sau này trở thành cô giáo để được đứng trên bục giảng giống như cô giáo của mình.
Nhưng rồi chiến tranh đến gần.
Khi Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968 diễn ra trên nhiều địa bàn ở miền Nam, trường học phải đóng cửa. Những học sinh như Ngọc phải tạm rời xa sách vở.
Ngày cuối cùng trước khi trường đóng cửa, cô giáo gọi các học sinh lại.
Cô nói:
— Các em hãy giữ sách thật cẩn thận. Rồi sẽ có ngày chúng ta trở lại lớp.
Ngọc ôm chặt quyển vở vào ngực.
— Cô có trở lại không ạ?
Cô giáo mỉm cười:
— Nhất định.
Nhưng những ngày sau đó vô cùng khó khăn.
Gia đình Ngọc phải sơ tán đến một vùng quê khác.
Cô mang theo vài quyển sách.
Mỗi tối, dưới ánh đèn dầu, Ngọc vẫn cố gắng học.
Mẹ hỏi:
— Con học làm gì khi trường đã đóng cửa?
Ngọc đáp:
— Vì cô bảo rồi sẽ có ngày chúng con trở lại.
Mẹ nhìn con gái rồi mỉm cười.
— Vậy con cứ học.
Thời gian trôi qua.
Ngọc lớn lên giữa những năm tháng chiến tranh.
Cô vẫn giữ những quyển vở cũ.
Mỗi khi nhớ trường, cô lại mở ra đọc.
Trong một trang vở có dòng chữ của cô giáo:
“Hãy luôn tin vào ngày mai.”
Dòng chữ đã phai màu theo năm tháng nhưng Ngọc chưa bao giờ quên.
Rồi ngày hòa bình cũng đến.
Ngọc trở về quê.
Ngôi trường cũ đã bị hư hại nhiều.
Nhưng người dân trong làng cùng nhau sửa chữa.
Những bức tường được xây lại.
Những bộ bàn ghế được đóng mới.
Và một ngày, tiếng trống trường vang lên.
Ngọc đứng ngoài cổng.
Cô bật khóc.
Tiếng trống ấy không chỉ báo hiệu một buổi học mới.
Nó còn báo hiệu rằng cuộc sống đã trở lại.
Nhiều năm sau, Ngọc thực hiện được ước mơ.
Cô trở thành giáo viên.
Ngày đầu tiên đứng trên bục giảng, cô nhìn những học sinh trước mặt.
Có em đang cười.
Có em đang chăm chú nghe giảng.
Có em còn chưa hiểu hết những câu chuyện về chiến tranh.
Ngọc nói:
— Các em may mắn được học tập trong hòa bình. Hãy biết trân trọng điều đó.
Một học sinh hỏi:
— Cô đã từng đi học trong chiến tranh sao?
Ngọc mỉm cười:
— Có. Và cô đã từng nghĩ rằng mình sẽ không được nghe tiếng trống trường nữa.
Cả lớp im lặng.
Ngọc nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh nắng chiếu xuống sân trường.
Tiếng trống vang lên một lần nữa.
Chiến tranh có thể khiến trường học đóng cửa, sách vở phủ bụi và những ước mơ phải tạm dừng. Nhưng không gì có thể dập tắt khát vọng học tập của con người. Tiếng trống trường sau khói lửa chính là âm thanh của sự hồi sinh, của hòa bình và của một thế hệ đang bước về phía tương lai.


