“Tiếng trống trường sau trận bom”
Câu chuyện về một ngôi trường ở vùng tuyến lửa Quảng Trị, nơi thầy trò vẫn cố gắng duy trì việc học giữa những ngày chiến tranh ác liệt. Nhân chứng:
Ông Nguyễn Văn Hải kể rằng những năm đầu thập niên 1970, trường học của ông chỉ là vài gian lớp dựng bằng tre nứa nằm cạnh một triền đồi.
Bom đạn khi ấy rất dữ dội. Có hôm đang học, cả lớp phải ôm sách chạy xuống hầm trú ẩn vì tiếng máy bay gầm trên đầu.
Trong trường có thầy giáo tên Trần Quang Vinh, người luôn động viên học sinh tiếp tục học dù hoàn cảnh rất khó khăn.
Một buổi sáng, sau một đợt bom lớn trong đêm, nhiều mái lớp bị tốc hết, bàn ghế văng đầy sân.
Học sinh đến trường ai cũng nghĩ hôm đó sẽ được nghỉ.
Nhưng rồi giữa khoảng sân còn ngổn ngang đất đá, thầy Vinh lặng lẽ dựng lại chiếc trống trường đã bị đổ nghiêng.
Sau đó, thầy đánh ba tiếng trống thật lớn.
“Còn trường là còn học.”
Ông Hải kể rằng lúc ấy nhiều học sinh đã bật khóc.
Không có lớp học nguyên vẹn, thầy trò chuyển xuống học dưới hầm và dưới những tấm bạt căng tạm. Bảng học được kê bằng thùng gỗ cũ, còn phấn phải chia nhau dùng từng đoạn nhỏ.
Nhưng ngày nào tiếng trống trường cũng vang lên.
Ông Hải nói:
“Chiến tranh có thể phá mái trường, nhưng không làm mất đi việc học của chúng tôi.”
Sau hòa bình, ngôi trường cũ được xây lại khang trang hơn. Chiếc trống năm xưa được giữ lại trong phòng truyền thống như một kỷ vật đặc biệt.
Mỗi lần trở về, ông Hải vẫn nhớ âm thanh tiếng trống vang lên giữa sân trường đầy bụi đất sau trận bom năm ấy — âm thanh của sự kiên cường và hy vọng.



