Bài viết

tiếng trống trường trong ngày sơ tán

Ninh Bình09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ
tiếng trống trường trong ngày sơ tán

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chiến tranh không chỉ diễn ra nơi chiến trường mà còn in dấu trong từng mái trường, từng lớp học trên khắp miền Bắc. Bom đạn của kẻ thù nhiều lần trút xuống những vùng quê yên bình, buộc thầy cô và học sinh phải học tập trong hầm trú ẩn, lán tre hay giữa những cánh rừng sơ tán. Nhưng dù gian khổ đến đâu, ngọn lửa học tập vẫn không bao giờ tắt. Giữa thời hoa lửa ấy, câu chuyện về thầy giáo trẻ Đỗ Minh Tâm cùng tiếng trống trường trong ngày sơ tán đã trở thành ký ức xúc động của biết bao học sinh năm xưa.

Đỗ Minh Tâm sinh ra tại Nam Định trong một gia đình có truyền thống nghề giáo. Từ nhỏ, anh đã yêu thích việc học và luôn mơ ước trở thành thầy giáo giống cha mình.

Sau khi tốt nghiệp trường sư phạm, Tâm được phân công về dạy học tại một ngôi trường cấp hai ở vùng ven biển Thanh Hóa.

Những năm ấy, chiến tranh phá hoại của Mỹ diễn ra vô cùng ác liệt. Máy bay địch thường xuyên đánh phá cầu đường, nhà ga và nhiều khu dân cư.

Ngôi trường nơi thầy Tâm công tác nhiều lần phải cho học sinh nghỉ học vì còi báo động vang lên liên tục.

Để bảo đảm an toàn, nhà trường quyết định sơ tán lớp học vào khu rừng phía sau làng.

Những lớp học mới chỉ là các mái lán đơn sơ dựng bằng tre nứa. Bàn ghế được ghép từ gỗ tạp, còn bảng đen làm bằng những tấm ván cũ sơn lại.

Dù thiếu thốn đủ bề, thầy Tâm vẫn luôn cố gắng giữ cho học sinh tinh thần học tập tốt nhất.

Mỗi buổi sáng, tiếng trống trường vẫn vang lên giữa núi rừng như lời nhắc nhở rằng chiến tranh không thể ngăn được việc học.

Các em học sinh rất yêu quý người thầy trẻ tuổi luôn tận tụy với lớp học.

Ngoài giờ dạy, thầy còn giúp học sinh đào hầm trú ẩn, sửa bàn ghế và động viên các em cố gắng học hành để sau này xây dựng đất nước.

Thầy thường nói:
“Bom đạn có thể phá nhà cửa, nhưng không thể dập tắt tri thức.”

Một buổi sáng mùa hè năm 1972, khi lớp học đang diễn ra bình thường thì tiếng còi báo động bất ngờ vang lên dồn dập.

Máy bay địch xuất hiện trên bầu trời.

Các thầy cô lập tức hướng dẫn học sinh chạy xuống hầm trú ẩn đã đào sẵn quanh khu sơ tán.

Tiếng động cơ gầm rú mỗi lúc một gần. Chỉ ít phút sau, bom bắt đầu trút xuống khu vực cánh đồng gần trường học.

Mặt đất rung chuyển dữ dội. Khói bụi bốc lên mù mịt giữa tiếng trẻ nhỏ khóc và tiếng bom nổ liên hồi.

Trong lúc hỗn loạn, thầy Tâm phát hiện còn vài học sinh nhỏ hoảng sợ mắc kẹt trong lớp học chưa kịp xuống hầm.

Không chút do dự, thầy lao ngược trở lại lán học giữa lúc bom vẫn đang dội xuống.

Mái lán tre rung lên dữ dội sau mỗi tiếng nổ. Đất cát và lá cây rơi xuống khắp nơi.

Thầy nhanh chóng ôm hai em nhỏ rồi dẫn những học sinh còn lại chạy về phía hầm trú ẩn.

Khi gần tới nơi an toàn, một tiếng nổ lớn bất ngờ vang lên phía sau.

Sức ép bom làm nhiều đất đá đổ sập xuống lối đi.

Thầy Tâm dùng thân mình che cho các em học sinh rồi đẩy từng em xuống hầm an toàn.

Người học sinh cuối cùng vừa được cứu cũng là lúc thầy giáo trẻ ngã xuống vì bị thương nặng do mảnh bom.

Đồng nghiệp và dân làng vội đưa thầy ra khỏi khu vực nguy hiểm.

Dù đau đớn, thầy vẫn cố nắm tay người hiệu trưởng hỏi:
“Các em… có an toàn hết không thầy?”

Khi nghe trả lời rằng toàn bộ học sinh đều đã được cứu, thầy Tâm khẽ mỉm cười.

Đó cũng là nụ cười cuối cùng của người thầy giáo trẻ giữa những ngày bom đạn năm ấy.

Sau trận bom, ngôi trường sơ tán bị hư hỏng nặng. Nhưng chỉ ít ngày sau, tiếng trống trường lại tiếp tục vang lên giữa khu rừng nhỏ.

Các học sinh năm ấy vẫn tiếp tục đến lớp với lời dặn cuối cùng của thầy:
“Phải học thật tốt để đất nước sau này không còn chiến tranh nữa.”

Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều học trò cũ của thầy Tâm đã trở thành giáo viên, bác sĩ, kỹ sư phục vụ quê hương.

Mỗi khi nhắc lại những năm tháng chiến tranh, họ vẫn nhớ mãi người thầy trẻ đã hy sinh để bảo vệ học sinh của mình giữa thời hoa lửa.

Câu chuyện về Đỗ Minh Tâm là hình ảnh đẹp của những người thầy Việt Nam trong chiến tranh – những con người không chỉ gieo tri thức mà còn sẵn sàng hy sinh vì học trò và tương lai của đất nước.

Ngày nay, khi được học tập trong hòa bình, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng hơn sự hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải biết yêu quê hương đất nước, quý trọng tri thức và không bao giờ quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn