Bài viết

Tiếng Trống Trường Trong Những Ngày Sơ Tán

An Giang13/06/2026Ban truyền thông - Đoàn trường đại học Kiên Giang (Đoàn trường Đại học Kiên Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tiếng Trống Trường Trong Những Ngày Sơ Tán

(Bài viết hưởng ứng Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, được tổng hợp từ các tư liệu lịch sử và hồi ức của giáo viên, học sinh và nhân dân trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.)

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chiến tranh đã tác động mạnh mẽ đến mọi mặt của đời sống xã hội, trong đó có sự nghiệp giáo dục. Nhiều trường học phải chuyển đến các khu vực an toàn hơn để duy trì việc dạy và học. Dù điều kiện vật chất còn thiếu thốn, thầy và trò vẫn nỗ lực vượt qua khó khăn để giữ gìn ngọn lửa tri thức. Giữa những lớp học dựng bằng tre nứa đơn sơ, tiếng trống trường vẫn đều đặn vang lên mỗi ngày, trở thành âm thanh quen thuộc của tuổi học trò trong thời kỳ hoa lửa.

Ngày ấy, việc học tập không diễn ra trong những ngôi trường khang trang như ngày nay. Nhiều lớp học được dựng tạm dưới những tán cây lớn, trong các căn nhà tranh hoặc tại những khu vực sơ tán xa trung tâm dân cư. Dù hoàn cảnh thay đổi, việc học vẫn được duy trì với quyết tâm cao.

Trong ký ức của nhiều người từng trải qua thời chiến, tiếng trống trường mỗi buổi sáng mang lại cảm giác đặc biệt. Đó là tín hiệu báo hiệu một ngày học mới bắt đầu, giúp học sinh tạm quên đi những khó khăn của cuộc sống thời chiến.

Có những em học sinh phải đi bộ nhiều kilômét qua cánh đồng hoặc đường rừng để đến lớp. Dù quãng đường xa và điều kiện đi lại khó khăn, các em vẫn cố gắng đến trường đầy đủ để tiếp tục việc học.

Trong chiến tranh, giáo dục được xem là nhiệm vụ quan trọng đối với tương lai đất nước. Các thầy cô giáo không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn giáo dục tinh thần yêu nước, ý thức trách nhiệm và lòng biết ơn đối với những thế hệ đi trước.

Nhiều nhân chứng kể rằng chiếc trống trường thường được đặt ở vị trí trung tâm của khu lớp học. Mỗi khi tiếng trống vang lên, học sinh nhanh chóng ổn định chỗ ngồi và chuẩn bị cho giờ học mới.

Trong ký ức của nhiều người từng sống thời hoa lửa, âm thanh tiếng trống trường vang vọng giữa không gian làng quê yên bình là một hình ảnh khó quên. Dù xung quanh còn nhiều khó khăn, tiếng trống ấy vẫn mang theo niềm hy vọng về tương lai.

Không chỉ báo hiệu giờ học, tiếng trống còn được sử dụng để tập hợp học sinh trong các hoạt động sinh hoạt tập thể. Những buổi văn nghệ, lao động hoặc tuyên truyền đều bắt đầu từ những hồi trống quen thuộc ấy.

Có những ngày thời tiết khắc nghiệt, mưa lớn làm mái lớp học bị dột hoặc đường đến trường trở nên lầy lội. Tuy nhiên, thầy và trò vẫn kiên trì duy trì việc học. Tiếng trống trường vẫn vang lên như một lời nhắc nhở về tinh thần vượt khó.

Nhiều giáo viên thời kỳ ấy đã dành cả tuổi trẻ để gắn bó với những lớp học sơ tán. Họ chấp nhận thiếu thốn về vật chất để mang con chữ đến với học sinh. Những đóng góp thầm lặng ấy đã góp phần xây dựng nền giáo dục trong hoàn cảnh đặc biệt.

Có những học sinh sau này trở thành cán bộ, bác sĩ, kỹ sư hoặc giáo viên. Khi nhớ lại những năm tháng tuổi thơ, họ luôn nhắc đến tiếng trống trường như một phần ký ức đẹp không thể nào quên.

Không ít ngôi trường sơ tán chỉ tồn tại trong một khoảng thời gian nhất định. Tuy nhiên, những kỷ niệm về thầy cô, bạn bè và những hồi trống vang lên giữa vùng quê thời chiến vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí của nhiều thế hệ.

Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều trường học mới được xây dựng khang trang hơn. Dù vậy, những câu chuyện về lớp học sơ tán và tiếng trống trường năm xưa vẫn được nhắc lại như một minh chứng cho tinh thần hiếu học của dân tộc Việt Nam.

Ngày nay, khi học sinh được học tập trong điều kiện thuận lợi hơn rất nhiều, những ký ức về tiếng trống trường thời hoa lửa giúp thế hệ trẻ hiểu rõ giá trị của hòa bình và cơ hội được đến trường.

Tiếng trống trường trong những ngày sơ tán không chỉ là âm thanh báo hiệu giờ học mà còn là biểu tượng của ý chí vượt khó, khát vọng học tập và niềm tin vào tương lai. Những hồi trống vang lên giữa thời chiến năm ấy đã góp phần nuôi dưỡng nhiều thế hệ học sinh trưởng thành, đóng góp cho sự phát triển của đất nước sau này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn