Tiếng trống trường và đôi tay buông thõng
Phạm Vân Ly

Năm lên bốn tuổi, một trận bạo bệnh dữ dội đã cướp đi sức mạnh từ hai cánh tay của cậu bé Nguyễn Ngọc Ký. Chúng buông thõng, yếu ớt và chẳng thể nghe theo lời cậu nữa.Lên bảy tuổi, khi thấy bạn bè trong làng xúng xính áo quần, hăm hở cắp sách đến trường, Ký thèm lắm. Cậu lén đến bên cửa lớp học, nép mình nhìn vào trong. Nhìn các bạn nắn nót viết từng nét chữ lên trang giấy trắng, nước mắt Ký trào ra. Cậu chạy về nhà, khóc nức nở với mẹ: "Con muốn đi học! Con muốn viết chữ như các bạn!"Mẹ ôm Ký vào lòng, nước mắt xót xa rơi trên tóc con. Làm sao một đứa trẻ không thể cử động đôi tay lại có thể cầm bút viết bài?Những vết rách rớm máu trên bàn chânNhìn các bạn viết bằng tay, Ký nghĩ: "Mình vẫn còn đôi chân mọc ra từ cơ thể cơ mà?". Thế là cậu quyết định học viết bằng chân.Những ngày đầu tiên là một hành trình cực hình. Ký dùng ngón chân kẹp chặt thỏi phấn để vạch những nét đầu tiên lên nền gạch. Nhưng ngón chân chưa quen, thỏi phấn cứ rơi ra liên tục. Đôi chân cậu mỏi nhừ, chuột rút co quắp đến phát khóc. Nhiều hôm, vì dồn quá nhiều sức để ghì bút, các kẽ ngón chân của Ký rách da, rớm máu tươi, đau buốt đến tận tim.Có những lúc nản lòng, Ký định buông xuôi. Nhưng tiếng giảng bài của thầy giáo, tiếng cười vui của bạn bè ngoài lớp học lại vang lên, thôi thúc ngọn lửa trong lòng cậu. Ký lại lau nước mắt, cắn răng chịu đau, tiếp tục kẹp bút.Trời không phụ lòng người, những nét chữ nguệch ngoạc ban đầu dần trở nên thẳng hàng. Thỏi phấn không còn rơi nữa. Ký đã bắt đầu viết được tên mình, rồi viết được cả một bài văn dài bằng chính đôi bàn chân kỳ diệu.Biểu tượng của nghị lực phi thườngVượt qua nghịch cảnh, Nguyễn Ngọc Ký không chỉ học hết phổ thông mà còn xuất sắc trở thành học sinh giỏi Toán toàn miền Bắc, hai lần được Bác Hồ gửi tặng Huy hiệu cao quý.Năm 1970, cậu sinh viên khuyết tật tốt nghiệp ngành Ngữ văn của trường Đại học Tổng hợp Hà Nội danh giá. Thay vì chọn một công việc an nhàn, ông quyết định trở về quê hương để đứng trên bục giảng.Hình ảnh người thầy giáo đứng bên bảng đen, dùng đôi bàn chân kẹp phấn vẽ nên những nét chữ mềm mại, bay bổng đã trở thành ký ức thiêng liêng của biết bao thế hệ học trò. Thầy không chỉ dạy chữ, dạy văn, mà sự hiện diện của thầy chính là một bài học sống động nhất về ý chí vượt lên số phận.Cả cuộc đời mình, cho đến tận hơi thở cuối cùng vào năm 2022, nhà giáo Nguyễn Ngọc Ký đã sống một cuộc đời trọn vẹn và rực rỡ. Ông chứng minh cho cả thế giới thấy rằng: Khi cánh cửa này khép lại, nếu ta có đủ quyết tâm, ta luôn có thể tự mở ra một cánh cửa khác bằng chính đôi chân của mình.



