Bài viết

“Tiếng trống trường và khoảng lặng”

Một giáo viên tiểu học sinh ra sau chiến tranh, lớn lên ở vùng từng bị bom đạn nặng nề, gắn bó với thế hệ học sinh con cháu của những người đi qua chiến tranh.

Hà Tĩnh21/04/2026Dương Thị Hải (Xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một ngôi trường nhỏ vùng quê Quảng Bình, mỗi buổi sáng, Nguyễn Thị Hồng đều gõ trống báo vào lớp.

Tiếng trống “tùng… tùng… tùng…” vang lên đều đặn, quen thuộc đến mức không ai để ý nhiều nữa.

Nhưng với một số người lớn tuổi đi ngang qua trường, âm thanh đó lại khiến họ dừng lại rất lâu.

Có người từng nói với cô:
“Nghe tiếng trống này, tôi lại nhớ ngày xưa…”

Cô không hỏi “ngày xưa là gì”, vì cô đã nghe đủ nhiều câu chuyện từ thế hệ trước.

Một lần, trong giờ kể chuyện, cô yêu cầu học sinh kể về gia đình mình. Một em nhỏ đứng lên nói:

“Ông nội em bảo ngày xưa ông đi qua những nơi không có tiếng trống như bây giờ.”

Cả lớp im lặng.

Cô Hồng nhìn ra cửa sổ, nơi gió đang thổi qua hàng cây trước sân trường.

Sau giờ học, cô đứng một mình bên chiếc trống.

Không phải để gõ, mà để nghe lại âm thanh vừa vang lên ban sáng trong trí nhớ.

Cô nghĩ về điều mà nhiều người từng nói:
ngày xưa, có những nơi không có tiếng trống trường,
chỉ có tiếng báo động.

Nhưng giờ đây, tiếng trống ấy lại tồn tại như một điều bình thường đến mức người ta quên mất nó từng là điều không thể có trong quá khứ.

Cô gõ nhẹ một tiếng trống thử.

“tùng…”

Rồi dừng lại rất lâu.

Không phải vì sai nhịp,
mà vì trong khoảnh khắc đó, cô hiểu rằng âm thanh mình đang tạo ra không chỉ là để gọi học sinh vào lớp —
mà là để xác nhận rằng: nơi này đã trở lại với sự bình yên.

Ý nghĩa câu chuyện

Câu chuyện thứ 46 không nói về chiến tranh trực tiếp, mà nói về sự trở lại của những âm thanh bình thường. Có những điều trong hiện tại chỉ thực sự có ý nghĩa khi ta biết rằng từng có một thời, chúng không tồn tại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn