Bài viết

Tiếng Trống Trường Vẫn Vang Lên – Câu Chuyện Về Lớp Học Sơ Tán Thời Chiến

An Giang11/06/2026Ban truyền thông - Đoàn trường đại học Kiên Giang (Đoàn trường Đại học Kiên Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tiếng Trống Trường Vẫn Vang Lên – Câu Chuyện Về Lớp Học Sơ Tán Thời Chiến

(Bài viết hưởng ứng Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, được tổng hợp từ các tư liệu lịch sử và hồi ức của giáo viên, học sinh miền Bắc trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.)

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bom đạn chiến tranh không chỉ hướng vào các mục tiêu quân sự mà còn đe dọa cuộc sống thường nhật của nhân dân. Tuy vậy, giữa những ngày tháng gian khó ấy, việc học tập vẫn được duy trì. Nhiều trường học phải sơ tán khỏi khu vực đông dân cư, chuyển đến những vùng nông thôn hoặc khu vực an toàn hơn. Từ đó xuất hiện những lớp học đặc biệt giữa rừng cây, bên triền đồi hoặc trong những căn nhà tranh đơn sơ. Đó là những lớp học sơ tán – nơi tiếng trống trường vẫn vang lên giữa thời kỳ hoa lửa.

Ngày ấy, mỗi khi có nguy cơ bị đánh phá, các trường học nhanh chóng tổ chức di chuyển đến địa điểm mới. Bàn ghế được tháo dỡ, sách vở được đóng gói cẩn thận và học sinh theo thầy cô đến nơi học tập tạm thời.

Trong ký ức của nhiều người từng là học sinh thời chiến, lớp học không còn là những dãy nhà xây khang trang mà chỉ là những căn nhà lá đơn giản hoặc những mái che được dựng bằng tre nứa. Có nơi học sinh ngồi trên những chiếc ghế gỗ thô sơ, có nơi chỉ trải chiếu trên nền đất.

Dù điều kiện vật chất thiếu thốn, các em vẫn đến lớp đều đặn. Đối với nhiều học sinh, được học tập và gặp bạn bè là niềm vui lớn giữa hoàn cảnh chiến tranh.

Các thầy cô giáo khi ấy không chỉ là người truyền đạt kiến thức mà còn là người chăm lo cuộc sống và động viên tinh thần học sinh. Nhiều giáo viên phải xa gia đình trong thời gian dài để bám trường, bám lớp tại các điểm sơ tán.

Trong chiến tranh, tiếng còi báo động có thể vang lên bất cứ lúc nào. Mỗi lớp học đều được chuẩn bị hầm trú ẩn gần đó. Khi nghe tín hiệu báo động, học sinh nhanh chóng xếp hàng và di chuyển xuống hầm theo sự hướng dẫn của giáo viên.

Nhiều cựu học sinh kể rằng có những buổi học phải tạm dừng nhiều lần vì máy bay địch xuất hiện trên bầu trời. Thế nhưng sau khi tình hình ổn định, mọi người lại trở về lớp tiếp tục bài học còn dang dở.

Trong ký ức của nhiều người từng sống thời hoa lửa, hình ảnh xúc động nhất là những người thầy, người cô tay cầm viên phấn nhỏ đứng giảng bài dưới mái lớp đơn sơ. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, họ vẫn tận tâm với nghề và luôn tin tưởng vào tương lai của học trò.

Có những hôm trời mưa lớn, nước tạt vào lớp học từ nhiều phía. Thầy trò phải cùng nhau che sách vở, kê lại bàn ghế và tiếp tục học tập. Khó khăn không làm giảm đi tinh thần hiếu học của học sinh cũng như lòng yêu nghề của giáo viên.

Không chỉ học văn hóa, học sinh thời chiến còn tham gia nhiều hoạt động giúp đỡ địa phương như trồng rau, chăm sóc cây xanh hoặc hỗ trợ sản xuất phù hợp với lứa tuổi. Những hoạt động ấy góp phần rèn luyện ý thức trách nhiệm và tinh thần tập thể.

Có những em học sinh mỗi ngày phải đi bộ nhiều kilômét mới tới được lớp học sơ tán. Con đường đến trường có thể qua cánh đồng, bờ đê hoặc những lối mòn trong rừng. Dù vất vả, các em vẫn cố gắng duy trì việc học.

Nhiều giáo viên và học sinh đã anh dũng hy sinh trong các đợt đánh phá của chiến tranh. Sự hy sinh ấy trở thành biểu tượng cho tinh thần vượt khó và quyết tâm giữ gìn sự nghiệp giáo dục của dân tộc.

Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều học sinh từng học trong các lớp sơ tán đã trưởng thành, trở thành bác sĩ, kỹ sư, giáo viên và cán bộ phục vụ đất nước. Thành công của họ là minh chứng cho giá trị của những lớp học đặc biệt năm xưa.

Ngày nay, khi được học tập trong những ngôi trường khang trang và đầy đủ điều kiện, thế hệ trẻ càng thêm trân trọng những nỗ lực của thầy và trò trong thời kỳ chiến tranh. Những lớp học sơ tán đã cho thấy rằng dù hoàn cảnh khó khăn đến đâu, tri thức vẫn luôn được gìn giữ và truyền lại.

Tiếng trống trường vang lên giữa thời hoa lửa không chỉ báo hiệu giờ học bắt đầu mà còn thể hiện khát vọng về một tương lai hòa bình, tươi sáng. Những lớp học sơ tán năm ấy đã trở thành biểu tượng đẹp của tinh thần hiếu học, lòng kiên cường và ý chí vượt khó của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn