TIẾNG TÙ VÀ ĐÊM MƯA
Nhân vật chính là già làng Lù Chảo, người có uy tín lớn ở Mường Hum.
Một đêm mưa rừng xối xả, giặc định bất ngờ đánh úp bản. Già Chảo nghe được tin, nhưng không còn thời gian họp dân. Già trèo lên mỏm đá cao, thổi tù và.
Tiếng tù và vang lên giữa mưa gió, dội vào vách núi, lan khắp các bản. Đó là tín hiệu báo nguy. Dân bản lập tức dắt trâu bò chạy rừng, trai tráng tản ra chuẩn bị đánh trả.
Giặc đến nơi, bản trống không. Chúng hoang mang, đội hình rối loạn. Nghĩa quân từ trên cao ném đá, bắn nỏ. Trận đánh không lớn, nhưng đủ khiến địch khiếp vía.
Sau đêm đó, già Chảo bị bắt. Trước khi bị giải đi, già chỉ nói một câu:
“Tù và còn, bản còn.”
Già hy sinh, nhưng tiếng tù và ấy trở thành biểu tượng cảnh giác, đoàn kết của cả vùng Mường Hum.



