Tiếng tù và giữ bản
Nhân vật kể chuyện: Già làng Sùng Seo Páo (già làng Dền Thàng)
Tôi nay tóc đã bạc như sương núi Dền Thàng, nhưng mỗi khi đêm xuống, nghe gió rừng thổi qua vách đá, ký ức những năm chống thổ phỉ và bảo vệ cán bộ cách mạng lại hiện về rõ mồn một. Thuở ấy, bản làng tôi chưa có ngày yên, thổ phỉ lộng hành, cấu kết với thổ ty phản động, ban đêm tràn về cướp lúa, bắt người, dò la tung tích cán bộ. Chúng tưởng dân bản chỉ biết sợ hãi, nào ngờ trong lòng mỗi người đã nung nấu quyết tâm giữ đất, giữ người, giữ cách mạng. Tôi cùng các già làng bí mật họp dưới chân núi, thống nhất lập đội tự vệ bản, phân công trai tráng canh gác các lối vào, dựng chòi cao trên sườn núi để quan sát, hễ thấy động là thổi tù và báo hiệu.
Có những đêm mưa rừng xối xả, cán bộ cách mạng phải ẩn náu trong hang đá, cả bản cùng nhau bảo vệ. Thổ phỉ kéo đến, súng nổ lác đác ngoài bìa rừng, nhưng chúng không vượt qua được vòng vây của Nhân dân. Trai bản tay cầm súng kíp, dao quắm, phục kích theo lối quen, đánh bật từng tốp địch. Phụ nữ và trẻ em được đưa vào rừng sâu, còn người già chúng tôi ở lại giữ lửa, giữ niềm tin. Sau mỗi trận chống thổ phỉ, tôi lại dặn con cháu rằng: giữ bản hôm nay chính là giữ nước ngày mai. Và chính từ những đêm giữ bản ấy, Dền Thàng đã trở thành chỗ dựa vững chắc cho cách mạng giữa núi rừng Mường Hum.


