TIẾNG VẮT NƯỚC TỪ GẤU QUẦN
TIẾNG VẮT NƯỚC TỪ GẤU QUẦN
Mùa mưa Trường Sơn khiến quần áo người lính lúc nào cũng sũng nước.
Mỗi lần dừng chân, anh Phong thường ngồi bên mép suối vắt nước từ gấu quần ra từng dòng nhỏ.
Tiếng nước chảy tí tách xuống mặt đất hòa với tiếng côn trùng trong rừng nghe buồn đến lạ.
Có chiến sĩ trẻ ngồi cạnh thở dài:
“Không biết bao giờ mới được mặc quần áo khô.”
Anh Phong cười:
“Rồi sẽ có ngày về phơi giữa sân nhà thôi.”
Câu nói giản dị ấy khiến mọi người im lặng rất lâu.
Một buổi gần sáng cuối mùa đông, đơn vị bị phục kích khi đang vượt qua bãi đất thấp.
Một chiến sĩ bị thương ngã lại phía sau đội hình.
Anh Phong quay lại kéo đồng đội vào giao thông hào giữa màn khói lửa.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, tiếng vắt nước từ gấu quần vẫn còn trong ký ức của những người đi qua thời hoa lửa.


