Tiếng Vĩ Cầm Giữa Tọa Độ Chết
Câu chuyện xúc động về người chiến sĩ ôm đàn vĩ cầm (Violon) kéo lên những giai điệu lạc quan, tiếp thêm sức mạnh cho các chiến sĩ bảo vệ Thành cổ Quảng Trị suốt 81 ngày đêm khói lửa năm 1972.
Mùa hè năm 1972, Thành cổ Quảng Trị trở thành "túi bom" của thế giới với sức hủy diệt tương đương 7 quả bom nguyên tử mà Mỹ ném xuống Hiroshima. Giữa không gian nồng nặc mùi thuốc súng, gạch đá nát vụn và ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ trong gang tấc, có một thanh âm kỳ diệu vang lên: tiếng đàn vĩ cầm của người lính già Nguyễn Châu (khi đó là Trưởng đoàn Văn công Sư đoàn 325).
Thay vì rút lui về tuyến sau, ông đã ôm cây đàn violon đi dọc các hầm hào, công sự từ bờ sông Thạch Hãn vào tận ruột Thành cổ. Mỗi khi dứt một đợt pháo kích, ông lại mang đàn ra lau vội lớp bụi đất, rồi kéo lên những giai điệu của quê hương như Du kích sông Thao, Câu hò bên bến Hiền Lương. Tiếng đàn lạc quan, trong trẻo vang lên giữa "tọa độ chết" không chỉ xoa dịu nỗi đau của các chiến sĩ bị thương mà còn là lời khẳng định đanh thép về ý chí bất khuất của quân đội ta trước kẻ thù. Nghệ sĩ Nguyễn Châu đã sống sót qua mùa hè rực lửa ấy và tiếp tục cống hiến cho nghệ thuật quân đội đến khi nghỉ hưu.



