Bài viết

Tiếng Vĩ Cầm Trên Đồi Nghĩa Trang

Lạng Sơn03/07/2026Văn Duyên (Đoàn xã Công Sơn, tỉnh Lạng Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông An trở về sau chiến tranh với bàn tay phải bị mất hai ngón do mảnh đạn pháo. Trước chiến tranh, ông là một sinh viên trường nhạc với ước mơ trở thành nghệ sĩ vĩ cầm. Những năm tháng chiến đấu, tiếng đàn của ông từng là bông hoa lửa sưởi ấm tinh thần cho cả đại đội trong những đêm sương muối rừng già.

Hòa bình lập lại, với bàn tay tật nguyền, ông không thể chơi những bản nhạc phức tạp được nữa. Ông chọn cách trở thành người quản trang tại một nghĩa trang liệt sĩ miền Trung. Mỗi buổi chiều tà, khi hoàng hôn buông xuống đỏ rực như lửa trên những hàng bia mộ màu trắng thẳng tắp, ông lại ôm cây vĩ cầm cũ, dùng ba ngón tay còn lại kéo lên những giai điệu mộc mạc, trầm bổng. Tiếng đàn len lỏi qua từng hàng mộ chí, như một lời trò chuyện, một sự sẻ chia của người sống sót gửi đến những hương hồn đồng đội. Mất đi đôi tay chơi nhạc, mất đi ước mơ thời tuổi trẻ, nhưng ông An đã tìm thấy một lý tưởng mới thời bình: làm người canh giữ cho giấc ngủ bình yên của những bông hoa lửa đã hóa thân vào lòng đất mẹ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn