Bài viết

Tiếng vĩ cầm trên dòng sông Hương

Tiếng vĩ cầm trên dòng sông Hương

Tây Ninh17/07/2026Đoàn xã Mỹ Lộc (xã Mỹ Lộc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Huế những ngày đầu xuân 1968 chìm trong khói lửa của những trận chiến giành giật từng ngôi nhà, góc phố. Giữa một đổ nát của thành cổ, bên một nhịp cầu Tràng Tiền đã gãy gục xuống dòng sông Hương, có một ngôi nhà nhỏ của một gia đình nghệ sĩ nghèo.

Thành, người chiến sĩ giải phóng quân, bị thương nặng ở chân và lạc mất đơn vị. Anh được gia đình ông lão kéo vào hầm trú ẩn. Con gái ông lão, Nhã Khanh, là một nữ sinh trường Đồng Khánh có mái tóc dài thướt tha và đôi mắt đượm buồn của người con gái xứ Huế.

Đêm đó, tiếng súng bỗng tạm ngưng, nhường chỗ cho một khoảng lặng tĩnh mịch đến đáng sợ. Nhã Khanh lấy cây đàn vĩ cầm cũ của cha ra, đặt lên vai. Giữa mùi thuốc súng khét lẹt và tiếng rên rỉ xa xăm của những người bị thương, tiếng đàn vĩ cầm vang lên, réo rắt, êm đềm như nước sông Hương mùa thu. Khanh chơi một bản nhạc dân ca Huế, ngọt ngào và da diết.

Thành nằm trên chiếc chõng tre, quên đi nỗi đau từ vết thương đang rách miệng. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng non đầu tháng soi rõ bóng một nhành mai vàng còn sót lại sau bom đạn. Tiếng vĩ cầm như một lời thề nguyền của nghệ thuật và cái đẹp, khẳng định rằng dù bom đạn có tàn khốc đến đâu, tâm hồn của con người Việt Nam vẫn luôn vút cao, thanh tao và hướng về hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn