Tiếng vọng bi tráng nơi biên thùy (1)
Chiến trường Khau Chỉa những ngày tháng ấy rất khốc liệt. Quân địch tràn sang bất ngờ với lực lượng áp đảo, có pháo và xe tăng. Hướng Tà Lùng, Phục Hòa có 2 sư đoàn bộ binh, 1 lữ đoàn xe tăng, 1 lữ đoàn pháo binh. Bên ta chỉ có lực lượng của Trung đoàn 567 của Tỉnh đội Cao Bằng. Tương quan chênh lệch cả về quân số và vũ khí.
Đạn địch cày xới mặt đất quanh mình, tiếng pháo rền vang suốt ngày đêm. Đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh, có người gục trên tay tôi. Những thương binh mất chân, mất tay, ngực bị xé toạc bởi đạn pháo nhưng vẫn dũng cảm chiến đấu, giữ vững trận địa.
Trong ảnh, một tổ hỏa lực của Trung đoàn 567 (thuộc Bộ chỉ huy quân sự tỉnh Cao Bằng) phục kích tiêu diệt cánh quân địch tấn công TX Cao Bằng (nay là TP Cao Bằng) tháng 2/1979. Ảnh: Trần Mạnh Thường/TTXVN.Một cậu ở Đại đội 1 bị mảnh pháo phạt đứt ngang đùi nát tướp thịt, trơ khúc xương gãy, mặt trắng bệch thều thào: "Cứu em, em chết mất". Tôi vừa ga rô, tiêm thuốc chống sốc vừa an ủi: "Cố lên ráng chịu đau để anh băng cho em, mở mắt ra đi". Lát sau cậu ấy lịm đi, người giật giật mấy cái rồi hy sinh trên tay tôi. Tôi vuốt mắt đồng đội, thương quá mà không thể làm gì hơn.
Bi thương nhất là thảm kịch diễn ra tại hang Keng Riềng. Quân địch dùng súng phun lửa, B40 sát hại 26 người, trong đó có 20 thương binh nặng của Trung đoàn 567, cùng y tá và học sinh cấp III. Không có cơ hội phản kháng, họ hy sinh trong ngọn lửa hung tàn.
Sau khi rút lui, nhìn biên cương tan hoang dưới bàn tay của quân địch, chúng tôi càng hiểu rõ sự tàn khốc của chiến tranh. Những ngôi làng bị thiêu rụi, những đồng đội bị giết hại dã man - tất cả điều đó là nỗi đau không thể nguôi ngoai.



