Tiếng võng đưa
Chiếc võng dưới gốc nhãn là nơi mẹ từng ru ba anh em ngủ. Những năm chiến tranh, hai người con trai lần lượt lên đường. Người con gái ở nhà cùng mẹ. Mỗi tối, mẹ vẫn mắc chiếc võng ấy. Không còn ai nằm. Mẹ chỉ ngồi khẽ đưa. Tiếng võng kẽo kẹt hòa cùng tiếng gió. Có người hỏi: "Sao mẹ vẫn mắc võng?" Mẹ mỉm cười: "Biết đâu... một đứa về muộn." Mọi người đều lặng đi. Họ hiểu, chiếc võng ấy không còn dành cho giấc ngủ. Mà dành cho nỗi nhớ. Ý nghĩa: Có những điều người mẹ giữ lại không p
Chiếc võng dưới gốc nhãn là nơi mẹ từng ru ba anh em ngủ. Những năm chiến tranh, hai người con trai lần lượt lên đường. Người con gái ở nhà cùng mẹ. Mỗi tối, mẹ vẫn mắc chiếc võng ấy. Không còn ai nằm. Mẹ chỉ ngồi khẽ đưa. Tiếng võng kẽo kẹt hòa cùng tiếng gió. Có người hỏi: "Sao mẹ vẫn mắc võng?" Mẹ mỉm cười: "Biết đâu... một đứa về muộn." Mọi người đều lặng đi. Họ hiểu, chiếc võng ấy không còn dành cho giấc ngủ. Mà dành cho nỗi nhớ. Ý nghĩa: Có những điều người mẹ giữ lại không p



