Tiếng Võng Đưa Trong Đêm Mưa Rừng
Giữa những đêm mưa rừng Tây Nguyên lạnh buốt, tiếng võng đưa khe khẽ của một nữ y tá trẻ đã trở thành nguồn an ủi đối với các thương binh nơi trạm quân y dã chiến. Một âm thanh giản dị nhưng chứa đựng tình đồng chí và lòng nhân ái của những con người sống trong thời hoa lửa.
Mùa mưa năm 1973, trạm quân y nơi bà Đặng Thị Kim Oanh công tác nằm sâu trong cánh rừng thuộc Mặt trận B3 Tây Nguyên. Những ngày ấy, thương binh được chuyển về ngày một nhiều. Thuốc men thiếu thốn, lương thực khan hiếm, nhưng các y bác sĩ và y tá trẻ vẫn tận tụy chăm sóc từng người.
Trong đội điều trị có cô y tá Nguyễn Thị Bích Liên, quê ở Thái Bình, mới hai mươi hai tuổi. Bích Liên có giọng nói nhẹ nhàng và rất khéo chăm sóc thương binh. Những đêm mưa rừng kéo dài, nhiều chiến sĩ đau đớn không ngủ được, cô thường ngồi bên cạnh, tay khe khẽ đưa võng và hát những câu dân ca quê nhà.
Có một thương binh nặng tên Phạm Văn Tài, bị sốt cao liên tục và thường mê man gọi tên mẹ. Bích Liên không quản ngày đêm chăm sóc, thay băng, sắc thuốc và mỗi tối lại ngồi đưa võng cho anh ngủ.
Một lần, anh Tài tỉnh dậy giữa đêm, xúc động nói:
– Nghe tiếng võng của chị, tôi cứ ngỡ đang nằm ở nhà, có mẹ bên cạnh.
Bích Liên chỉ mỉm cười:
– Rồi anh sẽ khỏe lại thôi. Hòa bình rồi, ai cũng được trở về với gia đình.
Nhưng chiến tranh không phải lúc nào cũng cho con người thực hiện được những lời hẹn.
Cuối năm 1973, một trận bom bất ngờ đánh trúng khu vực gần trạm quân y. Trong lúc cùng đồng đội đưa thương binh xuống hầm trú ẩn, Bích Liên đã bị mảnh bom làm trọng thương. Dù được đồng đội cứu chữa hết lòng, cô đã mãi mãi ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Ngày tiễn biệt cô, các thương binh trong trạm quân y đều lặng người. Anh Phạm Văn Tài, lúc ấy vừa bình phục, đã đứng nghiêm chào người y tá từng chăm sóc mình và nghẹn ngào:
– Chị chưa kịp về với mẹ, nhưng chị đã là người mẹ của biết bao thương binh nơi đây…
Sau ngày đất nước thống nhất, bà Đặng Thị Kim Oanh tìm về quê Thái Bình, mang theo chiếc khăn tay và cuốn sổ ghi chép của Bích Liên trao lại cho gia đình.
Người mẹ già của cô xúc động nói:
– Con bé ở nhà cũng hay mắc võng cho các em ngủ. Mẹ không ngờ giữa chiến trường, nó vẫn sống bằng cả tấm lòng như thế…
Hơn năm mươi năm trôi qua, mỗi lần nghe tiếng võng đưa trong những đêm mưa, bà Kim Oanh lại nhớ đến người đồng đội năm xưa.
Bà xúc động kể:
“Bom đạn có thể làm ngừng một cuộc đời, nhưng không thể xóa đi tình người. Tiếng võng đưa trong đêm mưa rừng năm ấy vẫn còn vang mãi trong ký ức của chúng tôi, như một khúc ru của thời hoa lửa.”



