Bài viết

Tiếng võng giữa đại ngàn

Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt ở Tây Nguyên, tình đồng chí, đồng đội đã trở thành điểm tựa tinh thần giúp những người lính vượt qua gian khổ. Câu chuyện về người đồng đội trẻ tuổi hy sinh khi bảo vệ đơn vị là ký ức theo ông Khánh suốt cuộc đời.

Gia Lai17/06/2026Siu H' Ly Na (Bí thư chi đoàn thôn Tao Klăh, xã Ia Hrú)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, khi vừa tròn 23 tuổi, tôi tham gia chiến đấu tại chiến trường Tây Nguyên. Những ngày ấy, cuộc sống của người lính vô cùng gian khổ. Ban ngày chúng tôi đào công sự, hành quân, vận chuyển lương thực. Ban đêm lại thay nhau canh gác và chuẩn bị cho những trận đánh có thể xảy ra bất cứ lúc nào.

Trong tiểu đội của tôi có đồng chí Trần Văn Hải, quê ở Thái Bình. Hải nhỏ hơn tôi hai tuổi, dáng người gầy nhưng rất nhanh nhẹn. Hải hay kể về gia đình, về người mẹ già ở quê đang ngày đêm mong tin con trai. Mỗi lần đơn vị nhận được thư từ hậu phương, Hải đều đọc đi đọc lại rất nhiều lần.

Những đêm nghỉ giữa rừng, chúng tôi thường mắc võng cạnh nhau. Hải hay nói:

"Khi nào đất nước hòa bình, em sẽ về quê phụ mẹ làm ruộng, dựng lại căn nhà mới."

Ước mơ ấy giản dị lắm, nhưng đối với những người lính giữa chiến tranh, đó là động lực để tiếp tục chiến đấu.

Tháng 10 năm 1972, đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ chốt giữ một vị trí quan trọng. Những ngày ấy địch liên tục bắn phá bằng pháo binh. Đất đá tung lên mù mịt, cây rừng gãy đổ khắp nơi.

Một buổi chiều, sau nhiều giờ pháo kích, đơn vị tranh thủ củng cố công sự. Bất ngờ một quả pháo rơi rất gần vị trí đóng quân. Tôi bị sức ép hất văng xuống hố cá nhân và choáng váng.

Khi tỉnh lại, tôi nghe tiếng Hải gọi lớn:

"Anh Khánh ơi! Nằm xuống!"

Ngay lúc ấy, một loạt đạn khác tiếp tục rơi xuống. Hải lao tới kéo tôi vào vị trí an toàn. Nhưng chính lúc đó, một mảnh đạn đã trúng vào người anh.

Đồng đội lập tức đưa Hải về trạm cứu thương. Trên đường đi, anh vẫn cố gắng hỏi:

"Đơn vị mình có ai bị thương không anh?"

Điều khiến tôi xúc động nhất là trong thời khắc nguy hiểm, anh không nghĩ đến bản thân mà chỉ lo cho đồng đội.

Do vết thương quá nặng, Hải đã không qua khỏi.

Ngày tiễn anh, cả đơn vị lặng đi. Không ai cầm được nước mắt. Người chiến sĩ trẻ tuổi ấy ra đi khi chưa kịp thực hiện những ước mơ còn dang dở.

Sau khi chôn cất Hải bên sườn đồi, tôi quay lại nơi mắc chiếc võng của anh. Chiếc võng vẫn còn đung đưa nhẹ trong gió chiều. Tôi ngồi rất lâu dưới tán rừng, nhớ lại những câu chuyện về quê hương, về người mẹ già mà anh từng kể.

Ba năm sau, đất nước hoàn toàn giải phóng.

Khi trở về cuộc sống đời thường, tôi đã tìm đến gia đình Hải. Mẹ anh lúc đó đã ngoài bảy mươi tuổi. Khi nghe tôi kể về những ngày cuối cùng của con trai mình, bà lặng lẽ lau nước mắt rồi nói:

"Nó sống tốt với đồng đội là tôi mãn nguyện rồi."

Câu nói ấy khiến tôi không bao giờ quên.

Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, mỗi lần nhìn thấy những bạn trẻ vui vẻ đến trường, được sống trong điều kiện đầy đủ, tôi lại nhớ đến Hải và biết bao người đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường.

Họ đã dành cả tuổi thanh xuân cho Tổ quốc, để thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình, hạnh phúc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếng võng giữa đại ngàn | Câu chuyện thời hoa lửa