Bài viết

Tiếng võng giữa rừng

Đây là câu chuyện về tình đồng đội và sự sẻ chia trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Một chiếc võng đơn sơ giữa rừng đã trở thành ký ức không thể nào quên đối với bà Lê Thị Hồng.

Đồng Nai14/06/2026Bùi Thị Phương Thảo (Đoàn xã Định Quán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1973, bà Lê Thị Hồng tham gia lực lượng thanh niên xung phong làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực và tải thương tại một khu căn cứ trong rừng.

Một đêm mưa lớn, đơn vị của bà nhận nhiệm vụ đưa một chiến sĩ bị thương nặng về tuyến sau điều trị. Đường rừng lầy lội, nhiều đoạn ngập nước khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn. Sau nhiều giờ vượt suối băng rừng, mọi người đều kiệt sức.

Thấy người chiến sĩ liên tục sốt cao, bà Hồng quyết định nhường chiếc võng duy nhất của mình để đồng đội nằm nghỉ. Suốt đêm đó, bà cùng các đồng đội thay nhau khiêng võng đi trong mưa. Không ai than vãn dù đôi chân đã phồng rộp và quần áo ướt đẫm.

Gần sáng, đoàn tải thương đến được trạm quân y an toàn. Các y sĩ cho biết nếu chậm thêm vài giờ, người chiến sĩ có thể đã không qua khỏi.

Nhiều năm sau ngày hòa bình, trong một buổi gặp mặt truyền thống, bà Hồng bất ngờ gặp lại người chiến sĩ năm xưa. Ông xúc động kể rằng mình vẫn nhớ những người đã thay nhau khiêng chiếc võng trong đêm mưa năm ấy. Nhờ sự hy sinh và tình đồng đội của họ mà ông có cơ hội được sống, lập gia đình và nuôi dạy các con trưởng thành.

Mỗi lần nhắc lại câu chuyện, bà Hồng đều nói rằng điều quý giá nhất bà có được trong những năm tháng chiến tranh không phải là thành tích hay phần thưởng, mà chính là tình người và sự đoàn kết giữa những con người cùng chung lý tưởng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn