TIẾNG VÕNG GIỮA RỪNG TRƯỜNG SƠN
Lời ru của hậu phương giữa tiền tuyến
Mùa hè năm 1971, trên tuyến đường Trường Sơn, đơn vị vận tải 559 dừng chân nghỉ tại một cánh rừng già sau nhiều ngày hành quân liên tục. Những người lính trẻ ai cũng gầy đi vì sốt rét, vì những đêm thức trắng tránh máy bay địch và vì những chặng đường dài gùi hàng vượt núi.
Trong đơn vị có anh nuôi tên Nguyễn Văn Dũng, quê ở Nam Định. Dũng không trực tiếp cầm súng xung phong ngoài mặt trận, nhưng anh luôn được đồng đội quý mến bởi sự tận tụy và tấm lòng nhân hậu.
Buổi tối, sau khi nấu xong nồi cháo loãng cho những đồng đội bị sốt, Dũng mắc chiếc võng giữa hai thân cây lớn. Anh không nằm nghỉ ngay mà khe khẽ cất tiếng hát ru – những câu hát mẹ anh thường hát khi anh còn nhỏ.
Tiếng hát nhẹ nhàng vang lên giữa núi rừng tĩnh lặng.
Nhiều chiến sĩ đang thao thức vì nhớ nhà bỗng thấy lòng mình dịu lại.
Có người nhắm mắt tưởng như đang nằm trong căn nhà tranh của quê hương, nghe tiếng mẹ ru bên cánh võng.
Chiến sĩ trẻ Trần Minh xúc động nói:
"Lâu lắm rồi tôi mới được nghe tiếng ru. Cứ ngỡ mình đang ở nhà."
Dũng mỉm cười:
"Ở chiến trường, chúng ta đều là anh em một nhà."
Những đêm sau đó, tiếng hát của Dũng trở thành thói quen của cả đơn vị.
Không phải bài hát nào cũng đúng nhịp.
Không phải giọng hát nào cũng thật hay.
Nhưng giữa khói lửa chiến tranh, đó là âm thanh của tình đồng đội, của quê hương và của niềm tin vào ngày chiến thắng.
Sau ngày hòa bình, mỗi lần họp mặt cựu chiến binh, mọi người vẫn nhắc về "tiếng võng Trường Sơn" năm ấy.
Không ai còn nhớ chính xác lời hát.
Nhưng tất cả đều nhớ cảm giác bình yên mà nó mang lại.



