Tiếng Võng Kẽo Kẹt Giữa Rừng
Đây là câu chuyện được ông Lưu Văn Hận kể lại trong buổi giao lưu truyền thống với đoàn viên thanh niên. Câu chuyện nói về những ngày tháng sống trong rừng sâu, nơi các chiến sĩ vừa chiến đấu vừa chăm sóc thương binh giữa muôn vàn thiếu thốn, hiểm nguy của chiến tranh.
Năm 1973, đơn vị quân y của ông Hận đóng trong một khu rừng tràm ngập nước ở miền Tây Nam Bộ. Bệnh xá chỉ là vài mái lá đơn sơ dựng tạm giữa rừng, xung quanh được che kín bằng lá đước để tránh máy bay phát hiện.
Ban ngày, mọi người phải giữ im lặng tuyệt đối vì máy bay trinh sát thường xuyên bay qua. Ban đêm mới dám nhóm bếp nấu thuốc và chăm sóc thương binh.
Trong bệnh xá có anh Nguyễn Văn Khoa – một y tá trẻ rất tận tụy với đồng đội. Dù thiếu thuốc men và luôn sống trong nguy hiểm, anh vẫn ngày đêm chăm sóc thương binh như người thân ruột thịt.
Một đêm mưa lớn, bệnh xá bất ngờ nhận thêm nhiều thương binh sau một trận càn ác liệt. Tiếng rên đau hòa cùng tiếng mưa rơi trên mái lá khiến cả khu rừng như nặng trĩu.
Lúc đó thuốc giảm đau gần như đã cạn, còn lương thực chỉ còn vài lon gạo. Anh Khoa cùng mọi người phải thức trắng đêm thay phiên chăm sóc từng thương binh.
Ông Hận xúc động kể:
“Đêm ấy chỉ nghe tiếng võng kẽo kẹt và tiếng anh Khoa đi khắp bệnh xá hỏi thăm từng người.”
Gần sáng, tiếng máy bay bất ngờ vang lên trên đầu. Biết có nguy cơ bị phát hiện, anh Khoa lập tức cùng đồng đội chuyển thương binh xuống hầm trú ẩn giữa lúc bom bắt đầu nổ quanh khu vực.
Trong lúc đưa một thương binh nặng xuống hầm, anh Khoa bị thương bởi mảnh bom nhưng vẫn cố gắng cứu người đến phút cuối cùng.
Nhờ sự hy sinh và tinh thần trách nhiệm của anh cùng đồng đội, toàn bộ thương binh trong bệnh xá đã được bảo vệ an toàn.
Sau ngày Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, ông Hận vẫn không quên tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng năm ấy – âm thanh gợi nhớ về tình đồng đội và sự hy sinh thầm lặng của những người lính quân y trong thời hoa lửa.



