Tiếng vọng từ núi rừng Ba Tơ
Trước khi bùng nổ cao trào Xô viết Nghệ - Tĩnh và cuộc biểu tình Đức Phổ, Nguyễn Nghiêm đã dành nhiều tháng trời lặn lội lên vùng cao Ba Tơ để vận động đồng bào các dân tộc thiểu số, đặc biệt là đồng bào Hrê.
Khó khăn lớn nhất lúc bấy giờ là bất đồng ngôn ngữ và sự hoài nghi của người dân bản địa trước người Kinh. Nguyễn Nghiêm không nản chí. Ông ăn cơm lam, uống rượu cần, cùng lên nương phát rẫy và học tiếng Hrê với bà con. Ông giải thích cho dân bản hiểu: "Thực dân Pháp bắt nộp muối, cướp đất, người Kinh hay người Hrê đều khổ như nhau. Muốn hết khổ thì phải cùng nhau đánh đuổi chúng."
Một đêm tối trời, dưới sự rượt đuổi gắt gao của lính đồn, Nguyễn Nghiêm cùng một đồng chí người Hrê phải trốn vào một hang đá sâu. Trong ánh lửa bập bùng nép sau hốc đá, ông dùng bút tự chế, viết những bản truyền đơn bằng cả tiếng Kinh và ký hiệu dễ hiểu lên những mảnh giấy thô sơ để phân phát cho các bản làng.
Sáng hôm sau, người dân đi làm rẫy thấy truyền đơn dán trên vách đá dọc đường đi. Tiếng gọi cách mạng của Nguyễn Nghiêm đã thức tỉnh núi rừng, đặt những viên gạch đầu tiên cho tinh thần đoàn kết Kinh - Thượng, tạo tiền đề cho đội du kích Ba Tơ anh hùng ra đời về sau.



