Bài viết

Tiếng Vọng Từ Vùng Đất Thép Tây Ninh

Tây Ninh24/06/2026Nguyễn Quốc Dũng (Trung tâm GDNN-GDTX Khu vực 4)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ký Ức Thời Hoa Lửa: Tiếng Vọng Từ Vùng Đất Thép Tây Ninh

1. Lời Mở Đầu: Hành Trình Đi Tìm "Thời Hoa Lửa" Tháng năm qua đi, những vết thương chiến tranh trên mảnh đất Tây Ninh dần được phủ xanh bởi những cánh rừng cao su bạt ngàn và những nếp nhà ngói mới. Thế nhưng, ẩn sâu trong lòng đất mẹ và trong tâm trí của những con người đi trước, ký ức về một "thời hoa lửa" vẫn cháy sáng rực rỡ.

Thực hiện hành trình "Uống nước nhớ nguồn", thế hệ trẻ chúng tôi đã may mắn được gõ cửa những ngôi nhà vương màu thời gian để gặp gỡ các Mẹ Việt Nam Anh hùng, các cô chú cựu chiến binh, cựu thanh niên xung phong và những người từng nhường cơm sẻ áo cho cách mạng. Họ chính là những "nhân chứng lịch sử" sống động nhất của vùng đất Dương Minh Châu anh hùng nói chung và Tây Ninh nói riêng.

2. Cuộc Gặp Gỡ Lịch Sử: Chuyện Của Người Bám Trụ Chúng tôi tìm đến nhà chú Tư – một cựu thanh niên xung phong từng tham gia tải đạn và bảo vệ căn cứ trong những năm tháng ác liệt nhất. Đón những người cán bộ Đoàn trẻ tuổi, chú rưng rưng mang ra chiếc hộp sắt đã gỉ sét, bên trong là chiếc huy hiệu sờn màu và những kỷ vật thời chiến.

Chú kể, tuổi thanh xuân của chú và đồng đội không có những giảng đường khang trang hay những buổi dạo chơi phố thị. Tuổi trẻ của họ là những đêm hành quân luồn rừng mệt nhoài, là những trận mưa bom bão đạn cày xới mặt đất, là những lần sốt rét rừng hành hạ đến kiệt quệ.

"Ngày ấy, thanh niên đi theo tiếng gọi của Tổ quốc, không ai nghĩ đến việc mình có trở về hay không. Chỉ biết rằng, nếu mình lùi bước, mảnh đất quê hương sẽ bị giày xéo," giọng chú Tư chùng xuống khi nhắc về những người đồng đội đã nằm lại mãi mãi ở tuổi mười tám, đôi mươi.

Câu chuyện của chú không phải là những trang sách lịch sử khô khan với những con số, mà là mồ hôi, là máu, là nước mắt và là tinh thần thép của quân và dân Tây Ninh. Có những Bà Má phong trào dốc từng lon gạo cuối cùng nuôi quân, có những người nông dân kiên cường bám trụ, biến mỗi tấc đất thành chiến hào chống giặc.

3. Khúc Vĩ Thanh: Trách Nhiệm Của Người Ở Lại Ngồi nghe chú kể, nhìn lại màu áo xanh thanh niên tình nguyện đang khoác trên mình, tôi chợt nhận ra sức nặng của sự bình yên.

Đứng trước các em học sinh khối giáo dục thường xuyên trong những buổi sinh hoạt phong trào, tôi luôn trăn trở làm sao để truyền tải được ngọn lửa ấy. Lịch sử không chỉ là những bài học để ghi nhớ, mà là ngọn đuốc để thế hệ hôm nay soi đường. Tuổi trẻ hôm nay có thể không còn phải cầm súng bảo vệ quê hương, nhưng mặt trận xây dựng và phát triển đất nước cũng đòi hỏi một tinh thần "thép" không kém.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn