Người có công giúp đỡ cách mạng

Tiếng xuồng đêm bên rạch An Phước

Câu chuyện kể về một chuyến đưa thương binh vượt qua tuyến kiểm soát của địch tại vùng An Phước trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Nhờ sự gan dạ và mưu trí của người dân địa phương, đoàn xuồng đã thoát khỏi vòng vây an toàn giữa đêm tối đầy bom đạn.

Đồng Tháp13/05/2026Nguyễn Minh Truyền (Xã An Phước)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1973, vùng An Phước là địa bàn giáp biên thường xuyên bị địch càn quét. Ban ngày trực thăng bay rà soát trên các cánh đồng, ban đêm lính đi tuần dọc theo các con rạch để ngăn chặn lực lượng cách mạng vận chuyển lương thực và đưa thương binh ra khỏi vùng chiến sự.

Ông Trần Văn Bảy lúc ấy mới hơn hai mươi tuổi, tham gia đội du kích địa phương chuyên chèo xuồng đưa cán bộ qua các tuyến kênh nhỏ.

Một đêm cuối mùa nước nổi, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp đưa ba thương binh từ vùng chiến đấu về căn cứ phía trong đồng tràm.

Đêm hôm ấy trời rất tối, gió mạnh làm mặt nước liên tục nổi sóng. Để tránh bị phát hiện, cả đoàn phải tắt hết đèn và chèo xuồng thật nhẹ.

Khi đoàn xuồng vừa đi đến một khúc rạch gần bìa rừng thì bất ngờ nghe tiếng máy xuồng của địch vọng lại.

Ánh đèn pin quét loang loáng trên mặt nước.

Biết không thể quay đầu, ông Bảy lập tức cho xuồng tấp vào bờ cỏ năng rồi dùng lá sen và lục bình phủ kín lên xuồng để ngụy trang.

Ngay lúc ấy, bà Nguyễn Thị Mận – một người dân sống gần con rạch – phát hiện có lính tuần tra. Hiểu tình thế nguy hiểm, bà liền chèo xuồng ra giữa dòng giả vờ thả lưới bắt cá.

Bà cố tình gây tiếng động và trò chuyện lớn tiếng để đánh lạc hướng quân địch.

Thấy chỉ là một người phụ nữ đi bắt cá đêm, toán lính chuyển hướng kiểm tra sang phía khác.

Nhờ vậy, đoàn xuồng của ông Bảy thoát khỏi cuộc truy lùng ngay trong gang tấc.

Sau hơn ba giờ len lỏi qua các con rạch nhỏ, cả đoàn cuối cùng cũng đưa được thương binh về căn cứ an toàn.

Ông Bảy xúc động nhớ lại:

“Hồi đó ở An Phước, bà con thương bộ đội như người nhà. Dù nguy hiểm cỡ nào cũng sẵn sàng che chở cho cách mạng.”

Sau ngày đất nước thống nhất, con rạch nhỏ năm xưa trở nên yên bình với những ruộng lúa xanh và tiếng trẻ con nô đùa. Nhưng với những người từng đi qua thời chiến, tiếng mái chèo khua nhẹ giữa đêm ở An Phước vẫn là ký ức không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn