Tiếp Bước Xung Phong Trên Quê Hương Lai Châu
Tiếp Bước Xung Phong Trên Quê Hương Lai Châu
Tiếp Bước Xung Phong Trên Quê Hương Lai Châu
Khi nhắc đến lực lượng Thanh niên xung phong, chúng ta thường nghĩ đến những con người trẻ tuổi năm xưa đã không quản gian khổ, sẵn sàng mở đường, tải đạn, phục vụ chiến đấu giữa bom đạn chiến tranh. Nhưng có một điều ít người biết rằng, sau khi chiến tranh kết thúc, nhiều cựu thanh niên xung phong vẫn tiếp tục giữ vững tinh thần xung phong ấy trong cuộc sống đời thường.
Câu chuyện tôi muốn kể hôm nay là về những cựu thanh niên xung phong ở Lai Châu – những con người đã đi qua chiến tranh và đang âm thầm góp sức xây dựng quê hương.
Một buổi sáng sớm ở xã Tả Lèng, sương vẫn còn phủ kín những triền núi. Trong khu vườn nhỏ dưới chân dãy Hoàng Liên, bà Nguyễn Thị Mít, 71 tuổi, đang chậm rãi chăm sóc từng gốc cây thanh long và dọn cỏ quanh ao cá. Nhìn dáng bà cần mẫn làm việc, ít ai biết rằng hơn 50 năm trước, bà từng là một thanh niên xung phong bám trụ trên tuyến đường Phong Thổ – Điện Biên những năm 1972–1974.
Ngày ấy, bà cùng đồng đội mở đường giữa bom đạn, đối mặt với biết bao gian khổ và hiểm nguy. Nhưng khi chiến tranh kết thúc, bà lại bước vào một “mặt trận” mới – mặt trận của lao động và dựng xây cuộc sống.
Trở về quê hương, rồi theo chồng lên vùng đất mới lập nghiệp, bà Mít phải đối diện với rất nhiều khó khăn. Cuộc sống thiếu thốn đủ bề, đất đai hoang hóa, sản xuất gặp nhiều trở ngại. Nhưng bà luôn tự nhủ:
"Đã từng không sợ bom đạn thì không thể chịu thua đói nghèo."
Với quyết tâm ấy, bà mạnh dạn chuyển đổi mô hình sản xuất, xây dựng kinh tế theo mô hình VAC – vườn, ao, chuồng. Đến nay, gia đình bà có hàng chục gốc thanh long, hơn 2.000 mét vuông chè, hai ao cá và đàn gia cầm. Không chỉ chăm lo kinh tế gia đình, bà còn tích cực vận động bà con trong bản cùng nhau phát triển sản xuất, xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn.
Ở Lai Châu, bà Mít chỉ là một trong rất nhiều tấm gương cựu thanh niên xung phong tiêu biểu. Có người như ông Nguyễn Xuân Cát mạnh dạn đầu tư trồng chè và mắc-ca, mỗi năm thu nhập hàng trăm triệu đồng. Có người như ông Đỗ Ngọc Nam kiên trì xây dựng mô hình vườn – ao – chuồng để ổn định cuộc sống gia đình. Hay như bà Phùng Thị Líu, bằng sự cần cù và nhạy bén, đã phát triển mô hình trồng cây ăn quả, trở thành hộ khá giả tại địa phương.
Dù mỗi người có một hoàn cảnh khác nhau, nhưng ở họ vẫn có một điểm chung – đó là tinh thần xung phong không bao giờ tắt.
Từ những con đường bom đạn của một thời hoa lửa, đến những nương chè, vườn cây, ao cá giữa đời thường hôm nay, các cựu thanh niên xung phong Lai Châu vẫn đang lặng lẽ đóng góp sức mình cho sự phát triển của quê hương.
Câu chuyện của họ nhắc nhở chúng ta rằng:
tinh thần xung phong không chỉ tồn tại trong chiến tranh, mà còn tiếp tục được thắp sáng trong lao động, trong ý chí vượt khó và trong khát vọng xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn.
Là thế hệ trẻ hôm nay, chúng ta càng phải trân trọng những hy sinh của thế hệ cha anh, nỗ lực học tập, rèn luyện và góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.


