Cựu chiến binh

TIẾP LỬA TRUYỀN THỐNG BÁC NGÔ VIỆT HÙNG

TIẾP LỬA TRUYỀN THỐNG BÁC NGÔ VIỆT HÙNG

Tây Ninh11/05/2026Lê Thị Mỹ Duyên (XÃ PHƯỚC LÝ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Em vẫn còn nhớ rất rõ buổi sáng hôm đó – một buổi sáng không có gì quá đặc biệt nếu như em không được gặp bác Ngô Việt Hùng. Trời hôm ấy nắng nhẹ, không quá gay gắt như những ngày khác. Cả đoàn chúng em tập trung từ sớm, ai cũng háo hức vì được tham gia hoạt động thăm hỏi các bác cựu chiến binh nhân dịp 30/4. Lúc đó em chỉ nghĩ đơn giản là đi cho vui, để hiểu thêm một chút về lịch sử, chứ chưa từng nghĩ mình sẽ có nhiều cảm xúc đến vậy.

Khi đến nhà bác, điều đầu tiên em thấy là một khoảng sân nhỏ, có vài chậu cây xanh đặt gọn gàng. Không gian yên tĩnh, không ồn ào. Bác đang ngồi trước hiên nhà, tay đặt nhẹ lên đầu gối, ánh mắt nhìn xa xăm. Em không biết bác đang nghĩ gì, nhưng nhìn vào ánh mắt ấy, em cảm thấy như bác đang nhớ về một điều gì đó rất xa xưa.

Khi chúng em chào hỏi, bác mỉm cười. Nụ cười không lớn, nhưng rất ấm. Nó khiến em cảm thấy gần gũi hơn, bớt đi sự ngại ngùng ban đầu.

Câu chuyện bắt đầu một cách rất tự nhiên. Bác không nói quá nhiều ngay từ đầu, mà kể từng chút một. Đầu tiên là về gia đình. Khi bác nói rằng có đến năm người thân đã hy sinh, em thực sự bất ngờ. Em đã từng đọc những con số như vậy trong sách, nhưng khi nghe trực tiếp từ một người đã trải qua, cảm giác hoàn toàn khác. Không còn là “thông tin” nữa, mà là một nỗi đau có thật.

Em nhìn bác lúc đó, thấy gương mặt bác vẫn bình thản. Không có nước mắt, không có sự than trách. Điều đó làm em suy nghĩ rất nhiều. Có lẽ khi một người đã trải qua quá nhiều mất mát, họ không còn thể hiện nỗi đau theo cách bình thường nữa.

Bác kể rằng chính những điều đó đã khiến bác quyết định tham gia cách mạng từ khi còn rất nhỏ. Em nghe mà cảm thấy khó tin. Vì ở độ tuổi đó, em vẫn còn được bố mẹ nhắc nhở từng việc nhỏ, còn bác đã phải tự mình đối mặt với nguy hiểm.

Những ngày hoạt động ở Sài Gòn, theo lời bác, là những ngày rất căng thẳng. Không phải lúc nào cũng có tiếng súng, nhưng luôn có cảm giác nguy hiểm rình rập. Bác nói rằng mỗi bước đi đều phải suy nghĩ kỹ, vì chỉ cần một sai sót nhỏ là có thể bị phát hiện.

Sau đó, bác tham gia chiến đấu ở Rừng Sác. Khi bác nhắc đến nơi này, giọng bác có chút thay đổi, như thể đang nhớ lại những ngày tháng rất đặc biệt. Bác kể về bùn lầy, về những con đường ngập nước, về những đêm không ngủ. Em tưởng tượng ra cảnh đó và thấy thật khó khăn.

Nhưng điều làm em ngạc nhiên là bác không hề nói rằng đó là điều quá khổ. Bác chỉ kể như một phần của cuộc sống lúc đó. Có lẽ đối với bác, điều quan trọng không phải là hoàn cảnh, mà là mục tiêu.

Khi bác kể đến năm 1969 – lúc bác bị bắt – không khí xung quanh như chậm lại. Em thấy bác im lặng một lúc rồi mới tiếp tục. Bác không nói nhiều về đau đớn, nhưng em vẫn cảm nhận được. Có những điều không cần nói ra, người nghe vẫn hiểu.

Bác nói rằng những năm tháng trong nhà tù Phú Quốc là thử thách lớn nhất. Nhưng điều khiến em ấn tượng là bác không hề nói rằng mình sợ. Bác chỉ nói rằng có lúc rất khó khăn, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc bỏ cuộc.

Em nghĩ đó chính là điều mà em học được nhiều nhất từ bác: sự kiên trì.

Sau năm 1973, bác được thả. Và đến năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng. Khi nhắc đến ngày đó, giọng bác có phần vui hơn. Em có thể thấy niềm tự hào trong ánh mắt bác.

Sau chiến tranh, bác tiếp tục làm việc và đóng góp cho địa phương. Điều đó khiến em hiểu rằng, đối với bác, việc cống hiến không chỉ là trong chiến tranh, mà còn là trong cả cuộc sống sau này.

Khi rời khỏi nhà bác, em không nói nhiều. Nhưng trong đầu em có rất nhiều suy nghĩ. Em thấy mình cần phải thay đổi. Không phải là làm điều gì quá lớn, mà là sống có trách nhiệm hơn.

Vì em hiểu rằng, nếu thế hệ trước đã hy sinh nhiều như vậy, thì thế hệ của em không thể sống một cách hời hợt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TIẾP LỬA TRUYỀN THỐNG BÁC NGÔ VIỆT HÙNG | Câu chuyện thời hoa lửa