Bài viết

TIẾP NỐI NGỌN LỬA TỪ MỘT THỜI HOA LỬA

TIẾP NỐI NGỌN LỬA TỪ MỘT THỜI HOA LỬA

Thanh Hóa16/09/2026nguyễn thị bình (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

TIẾP NỐI NGỌN LỬA TỪ MỘT THỜI HOA LỬA

TÊN CỰU CHIẾN BINH: BÁC NGUYỄN QUỐC MÙI

Buổi gặp bác Nguyễn Quốc Mùi khiến chúng tôi nhận ra rằng “thời hoa lửa” không chỉ là một khái niệm trong sách lịch sử. Nó là tuổi trẻ của những con người cụ thể, là những năm tháng mà họ đã sống, đã chịu đựng và đã hy sinh những điều riêng tư để hoàn thành trách nhiệm với đất nước. Bác Mùi kể: “Ngày trước chúng tôi chỉ mong đất nước hòa bình. Bây giờ thấy các cháu được sống trong hòa bình, được học hành, được làm việc, chúng tôi mừng lắm.” Câu nói ấy như một sợi dây nối hai thế hệ. Một thế hệ đã đi qua chiến tranh và một thế hệ được sinh ra trong hòa bình. Khoảng cách về thời gian có thể rất dài nhưng những giá trị mà bác muốn gửi lại thì vẫn còn nguyên ý nghĩa. Bác kể về tuổi trẻ của mình bằng những câu chuyện giản dị. Có những ngày gian khổ, những lúc nhớ nhà, những người đồng đội đã cùng nhau vượt qua khó khăn. Bác nói: “Điều quý nhất là anh em thương nhau, cùng nhau vượt qua. Có khó khăn thì không được bỏ nhau.” Chúng tôi nghĩ rằng đây chính là một trong những giá trị đẹp nhất của thế hệ người lính. Họ hiểu rằng sức mạnh của một tập thể được tạo nên từ sự tin tưởng và trách nhiệm của từng cá nhân. Trong cuộc sống hôm nay, tinh thần ấy vẫn cần được phát huy. Một tập thể Đoàn muốn mạnh phải có những đoàn viên biết sống trách nhiệm. Một quê hương muốn phát triển cần những người trẻ có tri thức và khát vọng. Một đất nước muốn đi xa cần những thế hệ biết kế thừa những giá trị tốt đẹp của cha ông. Bác Mùi nói: “Các cháu không phải sống như thời chúng tôi. Thời của các cháu có nhiệm vụ khác. Học cho tốt, làm cho tốt, sống có ích là góp sức cho đất nước rồi.” Chúng tôi rất xúc động trước lời nói ấy. Bởi bác không yêu cầu thế hệ trẻ phải làm những điều quá lớn lao. Bác chỉ mong chúng tôi làm tốt phần việc của mình. Đó có lẽ là cách hiểu đúng nhất về trách nhiệm của tuổi trẻ trong thời bình. Nếu thế hệ bác đã góp sức bằng tuổi thanh xuân nơi những năm tháng gian khổ thì chúng tôi có thể góp sức bằng tri thức, sức trẻ và tinh thần tình nguyện. Nếu bác từng mong một ngày đất nước hòa bình thì chúng tôi phải biết giữ gìn và phát triển thành quả ấy. Nếu bác từng nhớ quê hương trong những ngày xa cách thì chúng tôi phải biết xây dựng quê hương ngày càng đẹp hơn. Nếu bác từng được đồng đội giúp đỡ trong lúc khó khăn thì chúng tôi cũng phải biết sống đoàn kết, biết chia sẻ với cộng đồng. Khi rời khỏi buổi gặp, chúng tôi mang theo không chỉ những câu chuyện mà còn mang theo một cảm giác trách nhiệm. Những người như bác Nguyễn Quốc Mùi rồi sẽ ngày càng lớn tuổi. Một ngày nào đó, những câu chuyện của bác sẽ không còn được kể trực tiếp nữa. Vì vậy, việc ghi lại, lưu giữ và truyền lại những ký ức ấy là điều vô cùng cần thiết. Đoàn Thanh niên cần trở thành cầu nối giữa các thế hệ, để những câu chuyện của cựu chiến binh được đến với thanh thiếu nhi, để những bài học về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm, tình đồng đội và sự hy sinh không bị lãng quên. Chúng tôi nhìn bác Mùi và hiểu rằng “ngọn lửa truyền thống” không phải một thứ gì xa xôi. Nó được truyền từ lời kể của người đi trước sang suy nghĩ của người trẻ, rồi từ suy nghĩ biến thành hành động. Bác đã trao cho chúng tôi một phần ký ức của mình. Còn chúng tôi phải biến phần ký ức ấy thành động lực để sống tốt hơn. Có thể chúng tôi không trải qua chiến tranh như bác, nhưng chúng tôi có thể sống một tuổi trẻ có ý nghĩa. Có thể chúng tôi không cầm súng bảo vệ Tổ quốc, nhưng chúng tôi có thể học tập, lao động, sáng tạo và đóng góp cho quê hương. Có thể chúng tôi không hiểu hết những mất mát mà thế hệ trước đã trải qua, nhưng chúng tôi có thể biết ơn và trân trọng. Và đó chính là cách tuổi trẻ hôm nay tiếp nối những người đi trước – không phải bằng việc sống lại một thời hoa lửa, mà bằng cách làm cho những giá trị đẹp đẽ từ thời hoa lửa tiếp tục tỏa sáng trong cuộc sống hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TIẾP NỐI NGỌN LỬA TỪ MỘT THỜI HOA LỬA | Câu chuyện thời hoa lửa