Thân nhân liệt sĩ, người có công

Tiếp nối truyền thống quê hương

Đã gần mười năm kể từ ngày tôi còn là một đoàn viên thanh niên háo hức theo các anh chị cán bộ Đoàn đến thăm gia đình đang thờ cúng liệt sĩ Nguyễn Thị Lý ở bản Đồng Đảng. Ngày ấy, tôi chỉ là một cậu học sinh vừa khoác lên mình chiếc áo xanh tình nguyện, còn nhiều bỡ ngỡ trước những hoạt động của Đoàn. Giờ đây, khi đã trở thành cán bộ Đoàn của địa phương, tôi lại có dịp quay trở về ngôi nhà ấy trong một chương trình giáo dục truyền thống dành cho đoàn viên mới. Con đường dẫn vào bản Đồng Đảng đ

Bắc Ninh15/06/2026Liên đội trường THCS Đồng Kỳ (Liên đội trường THCS Đồng Kỳ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đã gần mười năm kể từ ngày tôi còn là một đoàn viên thanh niên háo hức theo các anh chị cán bộ Đoàn đến thăm gia đình đang thờ cúng liệt sĩ Nguyễn Thị Lý ở bản Đồng Đảng. Ngày ấy, tôi chỉ là một cậu học sinh vừa khoác lên mình chiếc áo xanh tình nguyện, còn nhiều bỡ ngỡ trước những hoạt động của Đoàn.

Giờ đây, khi đã trở thành cán bộ Đoàn của địa phương, tôi lại có dịp quay trở về ngôi nhà ấy trong một chương trình giáo dục truyền thống dành cho đoàn viên mới.

Con đường dẫn vào bản Đồng Đảng đã được bê tông hóa, hai bên đường rực rỡ những hàng hoa. Nhiều ngôi nhà mới được xây dựng khang trang, đời sống người dân ngày càng đổi thay. Nhưng ngôi nhà đang thờ cúng liệt sĩ Nguyễn Thị Lý vẫn giữ được sự mộc mạc, gần gũi như lần đầu tôi đặt chân đến.

Người thờ cúng nay đã nhiều tuổi hơn. Mái tóc bạc thêm, bước chân chậm hơn, nhưng nụ cười hiền hậu vẫn như ngày nào. Vừa nhìn thấy tôi, bác nhận ra ngay và vui vẻ nói:

"Lâu lắm rồi cháu mới trở lại."

Tôi xúc động nắm lấy đôi bàn tay đã hằn nhiều nếp nhăn của bác.

Trong gian nhà, bàn thờ vẫn được chăm sóc chu đáo. Bình hoa tươi, chén nước đầy và làn khói hương nhẹ nhàng lan tỏa khắp căn phòng.

Tôi chợt nhớ đến buổi đầu tiên mình được bác hướng dẫn thắp hương. Khi ấy, bác từng nói:

"Điều quan trọng không phải là các cháu đến đây bao nhiêu lần, mà là sau mỗi lần trở về, các cháu sống tốt hơn được bao nhiêu."

Câu nói ấy đã trở thành động lực để tôi cố gắng trong suốt những năm công tác.

Hôm nay, đến lượt tôi dẫn các đoàn viên trẻ tham gia hoạt động.

Tôi kể cho các em nghe về những lần Chi đoàn đến giúp gia đình dọn dẹp sân vườn, chăm sóc cây cảnh, tổ chức sinh hoạt truyền thống và những bài học tôi đã nhận được từ người thờ cúng.

Một đoàn viên hỏi tôi:

"Anh ơi, điều anh nhớ nhất sau từng ấy năm là gì?"

Tôi mỉm cười nhìn về bàn thờ rồi đáp:

"Không phải là những buổi lễ trang trọng, mà là hình ảnh một người lặng lẽ gìn giữ bàn thờ suốt bao năm. Chính sự bền bỉ ấy đã dạy anh hiểu rằng truyền thống chỉ được giữ gìn khi mỗi người đều có trách nhiệm."

Các đoàn viên chăm chú lắng nghe.

Sau buổi trò chuyện, chúng tôi cùng nhau dọn vệ sinh khuôn viên, trồng thêm những khóm hoa mới trước sân và sơn lại chiếc cổng đã bạc màu theo thời gian.

Người thờ cúng nhìn các bạn trẻ làm việc với ánh mắt đầy tin tưởng.

Bác nói:

"Ngày trước các anh của cháu cũng làm những việc như thế này. Giờ đến lượt các cháu. Nhìn thấy thế hệ trẻ tiếp nối nhau, bác yên tâm lắm."

Câu nói khiến tôi nhận ra rằng, điều quý giá nhất không phải là những công trình lớn hay những thành tích nổi bật, mà chính là sự tiếp nối giữa các thế hệ.

Chiều hôm ấy, trước khi ra về, tôi cùng các đoàn viên đứng trước hiên nhà chụp một bức ảnh lưu niệm.

Tôi bảo các em:

"Biết đâu mười năm nữa, chính các em sẽ đưa những đoàn viên mới quay trở lại nơi này như anh hôm nay."

Các em đều gật đầu.

Tôi tin rằng, vòng tròn của sự tiếp nối sẽ không bao giờ dừng lại.

Người thờ cúng vẫn sẽ tiếp tục gìn giữ ngọn lửa tri ân trong gia đình. Đoàn Thanh niên sẽ tiếp tục tổ chức những hành trình về nguồn. Những đoàn viên hôm nay rồi sẽ trở thành những cán bộ, những người cha, người mẹ của ngày mai và sẽ kể lại những câu chuyện đẹp về truyền thống cho thế hệ sau.

Rời bản Đồng Đảng khi nắng chiều dần tắt, tôi ngoái nhìn ngôi nhà nhỏ lần cuối. Trong lòng tôi dâng lên một niềm tin mãnh liệt rằng, truyền thống của quê hương sẽ luôn được gìn giữ nếu mỗi người biết sống bằng lòng biết ơn, bằng trách nhiệm và bằng khát vọng cống hiến.

Có những bài học không được viết trong sách giáo khoa. Có những người thầy không đứng trên bục giảng. Và có những mái nhà bình dị như ngôi nhà đang thờ cúng liệt sĩ Nguyễn Thị Lý đã âm thầm dạy cho biết bao thế hệ đoàn viên, thanh thiếu nhi xã Đồng Kỳ bài học sâu sắc về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn". Chính những bài học ấy sẽ mãi là hành trang quý giá để tuổi trẻ hôm nay vững bước trên con đường xây dựng quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn