Anh hùng Lực lượng vũ trang

Tiếp tục cống hiến trong Quân đội

Sau những năm tháng chiến đấu ác liệt ở Đông Khê và quãng thời gian hồi phục trong bệnh xá Việt Bắc, người chiến sĩ quê Cao Bằng không trở về với cuộc sống bình lặng như nhiều người tưởng. Vết thương cũ vẫn còn nhắc anh về những ngày khói lửa, nhưng nó không làm anh rời xa Quân đội. Anh hiểu rằng con đường cống hiến của người lính không chỉ có một hình thức.

Cao Bằng11/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tiếp tục cống hiến trong Quân đội

Sau những năm tháng chiến đấu ác liệt ở Đông Khê và quãng thời gian hồi phục trong bệnh xá Việt Bắc, người chiến sĩ quê Cao Bằng không trở về với cuộc sống bình lặng như nhiều người tưởng. Vết thương cũ vẫn còn nhắc anh về những ngày khói lửa, nhưng nó không làm anh rời xa Quân đội.

Anh hiểu rằng con đường cống hiến của người lính không chỉ có một hình thức.

Khi sức khỏe chưa cho phép tham gia những nhiệm vụ nặng như trước, đơn vị phân công anh làm công tác huấn luyện và giúp đỡ chiến sĩ mới. Ban đầu anh hơi băn khoăn. Anh từng quen với hành quân, chiến đấu và mở cửa dưới làn đạn. Nay phải đứng trên thao trường hướng dẫn từng động tác điều lệnh, anh sợ mình không còn hữu ích như trước.

Một buổi chiều, tổ trưởng Lâm nhìn anh rồi nói:

— Người đã đi qua chiến đấu mà biết truyền kinh nghiệm cho lớp trẻ thì vẫn đang chiến đấu theo một cách khác.

Câu nói ấy khiến anh suy nghĩ rất lâu.

Từ hôm đó, anh nhận nhiệm vụ với một tâm thế khác.

Trên thao trường, anh kiên nhẫn sửa từng tư thế nằm bắn, từng cách giữ bình tĩnh khi nghe tiếng nổ, từng bước di chuyển trong đội hình. Anh không quát mắng nhiều. Anh thường kể cho chiến sĩ trẻ nghe những điều mình đã học được ở Đông Khê: giữ kỷ luật, tin đồng đội và không bỏ nhiệm vụ giữa khó khăn.

Có chiến sĩ hỏi:

— Anh có sợ khi ra trận không?

Anh mỉm cười:

— Có chứ. Người biết sợ mới biết giữ bình tĩnh và nghĩ cho đồng đội.

Câu trả lời ấy khiến nhiều người bất ngờ.

Anh không muốn lớp trẻ nghĩ rằng người lính dũng cảm là người không biết sợ. Anh muốn họ hiểu rằng lòng dũng cảm là biết vượt qua nỗi sợ để làm điều đúng.

Ngoài công tác huấn luyện, anh còn tham gia giúp dân mỗi khi đơn vị đóng quân ở bản làng. Có mùa mưa lũ, anh cùng đồng đội dựng lại cầu tre bị cuốn trôi. Có mùa rét, anh đi vận động bà con giữ gìn vệ sinh, giúp trẻ em học chữ và hỗ trợ những gia đình neo đơn.

Người dân trong bản dần quen với người chiến sĩ có cánh tay trái còn hơi cứng khi trời lạnh.

Một cụ già người Tày thường nói:

— Bộ đội không chỉ đánh giặc giỏi mà còn thương dân như người nhà.

Mỗi lần nghe vậy, anh lại nhớ lời Bác Hồ: “Bộ đội là con em của nhân dân.”

Những năm tiếp theo, Quân đội ngày càng trưởng thành. Đơn vị được bổ sung nhiều cán bộ trẻ có học thức hơn, được huấn luyện bài bản hơn. Người chiến sĩ quê Cao Bằng không mặc cảm vì mình học ít. Anh chủ động học thêm văn hóa vào buổi tối, tập viết báo cáo rõ ràng hơn và đọc những tài liệu quân sự đơn giản.

Anh thường nói với chiến sĩ trẻ:

— Người lính phải học suốt đời. Học đánh giặc, học làm người và học để phục vụ nhân dân tốt hơn.

Có lần đơn vị bình xét thi đua, nhiều đồng đội đề nghị tuyên dương anh vì tinh thần trách nhiệm và giúp đỡ chiến sĩ mới.

Anh đứng dậy nói:

— Tôi chỉ làm việc của mình thôi. Nếu lớp trẻ trưởng thành thì đó là niềm vui lớn nhất.

Mọi người vỗ tay, còn anh lại thấy nhớ đến La Văn Cầu và những người anh hùng mà anh từng học tập: càng được tin yêu càng sống khiêm tốn hơn.

Một buổi tối cuối năm, sau giờ sinh hoạt, Tân ngồi cạnh anh bên bếp lửa và hỏi:

— Anh có bao giờ nghĩ đến ngày rời Quân đội không?

Anh nhìn ngọn lửa bập bùng rồi chậm rãi đáp:

— Có thể một ngày nào đó anh sẽ rời quân ngũ, nhưng tinh thần người lính thì không được rời khỏi mình.

Câu nói ấy không chỉ dành cho Tân.

Nó cũng là điều anh tự nhắc chính mình sau nhiều năm cống hiến.

Anh hiểu rằng tiếp tục cống hiến trong Quân đội không nhất thiết lúc nào cũng ở tuyến đầu. Có người cống hiến bằng chiến đấu, có người bằng huấn luyện, có người bằng chăm sóc thương binh, có người bằng giúp dân và xây dựng đơn vị vững mạnh.

Điều quan trọng là ở vị trí nào cũng làm hết trách nhiệm của mình.

Nhiều năm sau, khi nhìn lại quãng đời quân ngũ, người chiến sĩ quê Cao Bằng nhận ra điều khiến anh tự hào nhất không phải là những lúc xông lên trong khói lửa.

Mà là việc sau chiến tranh, sau thương tật, anh vẫn tiếp tục sống có ích cho đồng đội, cho đơn vị và cho nhân dân.

Và anh hiểu rằng có những chiến công được ghi trong lịch sử, còn có những cống hiến âm thầm được ghi trong lòng người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếp tục cống hiến trong Quân đội | Câu chuyện thời hoa lửa