TIẾP VIỆN SÔNG BẾN HẢI
TIẾP VIỆN SÔNG BẾN HẢI
Năm 1966, chiến trường miền Nam đang diễn ra ác liệt. Miền Bắc, đặc biệt là khu vực Vĩnh Linh (Quảng Trị), sát giới tuyến, trở thành mục tiêu ném bom dữ dội của không quân Mỹ nhằm cắt đứt tuyến đường chi viện.
Đoàn Ngọc Thịnh là một trong những người lính trẻ được giao nhiệm vụ quan trọng: vận chuyển thuốc men và đạn dược vượt sông Bến Hải vào sâu phía Nam.
Đêm đầu tháng 9 năm 1966 bầu trời đen kịt, không một ánh trăng. Đó là điều kiện lý tưởng để tránh sự phát hiện của máy bay trinh sát. Tám và ba đồng đội đang bí mật chất những kiện hàng cuối cùng lên chiếc thuyền nan nhỏ. Nhiệm vụ của họ là đưa số hàng này đến điểm tập kết ở bờ Nam trước khi trời sáng.
Thịnh nhớ lại, "Sông Bến Hải đêm đó không chảy xiết, nhưng lại đầy rẫy nguy hiểm. Chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể rước họa vào thân."
Khi thuyền ra giữa dòng, một tín hiệu flare (pháo sáng) từ xa bỗng vụt lên, chiếu rọi cả khúc sông như ban ngày. Tiếp theo là tiếng rít của máy bay B-52 và những tiếng nổ chát chúa cách đó không xa. Họ biết, nếu bị phát hiện ngay trên sông, thuyền và hàng hóa sẽ tan thành tro bụi.
Trong lúc hỗn loạn, Tám nhận thấy một chiếc xuồng máy của địch đang tuần tra ngược dòng. Cả đội nhanh chóng áp sát bờ sông phía Bắc, giấu thuyền dưới những lùm cây rậm rạp.
Tuy nhiên, có một kiện hàng thuốc kháng sinh quý giá bị rơi xuống bùn lầy ven bờ. Thuốc men là thứ các thương binh miền Nam đang cần gấp, mất đi sẽ là tổn thất lớn. Thay vì chờ đợi nguy hiểm qua đi, Thịnh quyết định một mình hành động. Anh bò ra khỏi chỗ nấp, mặc kệ tiếng súng máy từ xa vẫn đang khạc lửa, ôm chặt kiện thuốc lấm lem bùn đất và dùng thân mình che chắn nó khi quay về chỗ trốn.
Địch đã nghi ngờ và bắn loạt đạn vu vơ vào lùm cây, nhưng may mắn loạt đạn đó chỉ làm đổ gãy vài cành cây.
Mãi đến gần sáng, khi tiếng máy bay đã khuất hẳn, Thịnh và đồng đội mới chèo thuyền qua sông thành công. Họ giao hàng đúng hẹn. Kiện thuốc quý giá đã được bảo toàn.
Đối với Đoàn Ngọc Thịnh, kỷ niệm đáng nhớ không phải là những trận đánh lớn, mà là cảm giác khi anh ôm chặt kiện thuốc giữa ranh giới sinh tử – cảm giác về trách nhiệm, về tình đồng đội, và về niềm tin rằng mỗi hộp thuốc, mỗi viên đạn anh chuyển đi đều góp phần vào ngày thống nhất.



