Tiêu đề: BỨC TƯỜNG THỊT XƯƠNG ĐỐI DIỆN HỌNG SÚNG THÙ VÀ LỜI THỀ BẤT TỬ CỦA ĐIỆN BIÊN
Tiêu đề: BỨC TƯỜNG THỊT XƯƠNG ĐỐI DIỆN HỌNG SÚNG THÙ VÀ LỜI
THỀ BẤT TỬ CỦA ĐIỆN BIÊN
· Họ và tên người viết: Dương Hằng Ni
· Đơn vị/Chi đoàn: Trường Tiểu học Vũ Đình Liệu
GIAO THOA THẾ HỆ VÀ KHÁT VỌNG TÌM VỀ CỘI NGUỒN
Mỗi trang sử của dân tộc Việt Nam đều được viết nên bằng máu, mồ hôi và những giọt nước
mắt anh hùng. Khi lật mở những trang sử vàng của thế kỷ XX, thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay
không khỏi cúi đầu tự hào và xúc động trước cụm từ "thời hoa lửa" – cái thời mà tuổi trẻ
không tính bằng số năm sống trên đời, mà tính bằng những cống hiến cho độc lập, tự do của
Tổ quốc.
Chúng tôi, những người trẻ sinh ra trong kỷ nguyên số, lớn lên khi đất nước đã hòa bình,
kinh tế hội nhập, công nghệ phát triển vượt bậc. Đôi khi, giữa nhịp sống hối hả của những
thuật toán, những xu hướng mạng xã hội, người ta dễ quên đi cái giá của sự bình yên. Cuộc
vận động sáng tác "Câu chuyện thời hoa lửa" do Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh
phát động như một hồi chuông vang vọng, thức tỉnh lòng yêu nước và trách nhiệm của mỗi
đoàn viên, thanh niên. Nó thôi thúc tôi phải tìm về những giá trị cốt lõi, tìm về những con
người đã hóa thân thành tượng đài vĩnh cửu.
Trong số hàng ngàn anh hùng đã ngã xuống cho đất nước đứng lên, có một cái tên đã trở
thành biểu tượng tuyệt đối cho lòng dũng cảm, một ý chí sắt đá vượt lên trên quy luật sinh
tử của con người. Người chiến sĩ ấy đã dùng chính cơ thể bằng xương bằng thịt của mình để
làm lá chắn, dập tắt hỏa lực của kẻ thù, mở đường cho đồng đội tiến lên. Người ấy chính là
Anh hùng Phan Đình Giót – người chiến sĩ lấp lỗ châu mai trong chiến dịch Điện Biên
Phủ lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu.
KHÚC TRÁNG CA CỦA LÒNG DŨNG CẢM VÔ SONG
1. Người con nghèo khó của đất Hà Tĩnh và lý tưởng cách mạng
Để hiểu được hành động phi thường của Phan Đình Giót, chúng ta cần nhìn lại hành trình
trưởng thành của anh. Anh sinh năm 1922 trong một gia đình nông dân nghèo tại làng Vĩnh
Yên, xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Sớm chịu cảnh mồ côi cha từ năm
bốc mộ, cuộc sống của anh và gia đình là chuỗi ngày dài đi ở đợ, làm thuê, chịu sự bóc lột
phong kiến tàn bạo. Chính cuộc sống lầm than, tủi nhục ấy đã nhen nhóm trong lòng người
thanh niên vùng đất miền Trung nắng gió một ngọn lửa căm thù giặc sâu sắc.
Cách mạng tháng Tám thành công như một làn gió mới đổi đời cho những số phận nghèo
khổ như Phan Đình Giót. Ý thức được trách nhiệm của người trai đối với giang sơn, năm
1950, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn quyết liệt, anh đã xung
phong nhập ngũ.
Từ một chiến sĩ bộ binh, Phan Đình Giót luôn dũng cảm, mưu trí, tham gia nhiều chiến dịch
lớn như Trung Du, Hòa Bình, Tây Bắc. Trong mọi hoàn cảnh, anh luôn gương mẫu, nhận về
mình những nhiệm vụ khó khăn nhất. Đầu năm 1954, anh cùng đơn vị thuộc Đại đội 58,
Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141, Sư đoàn 312 hành quân thẳng vào chiến trường Điện Biên
Phủ, sẵn sàng cho trận đánh lịch sử của dân tộc.
2. Đêm Him Lam rực lửa và khoảnh khắc lịch sử
Ngày 13 tháng 3 năm 1954, tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ rung chuyển. Quân ta nổ súng
mở màn chiến dịch lịch sử, tấn công vào trung tâm đề kháng Him Lam – cửa ngõ chiến lược
bảo vệ thung lũng Mường Thanh của quân Pháp. Địch phòng thủ nghiêm ngặt với hệ thống
lô cốt dày đặc, hỏa lực cực mạnh, sẵn sàng quét sạch mọi mũi tiến công.
Đại đội của Phan Đình Giót được giao nhiệm vụ dùng bộc phá đánh bốc các hàng rào kẽm
gai để mở đường cho tiểu đoàn tiến công vào lô cốt số 3. Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt.
Pháo địch từ các cứ điểm lân cận bắn xối xả, mặt đất Him Lam cày lên từng tấc máu. Phan
Đình Giót cùng tổ bộc phá kiên cường lao lên. Bản thân anh dù đã bị thương ở đùi và vai,
máu chảy đầm đìa, nhưng vẫn nén đau đớn, liên tiếp đánh đến quả bộc phá thứ 9, dọn sạch
hàng rào cho đồng đội.
Tuy nhiên, khi quân ta vừa xung phong, hỏa lực từ một lỗ châu mai của lô cốt số 3 đột ngột
khạc đạn điên cuồng. Tiếng súng đại liên của địch quét như vãi đạn, khiến đội hình tiến
công của ta bị khựng lại, nhiều chiến sĩ ngã xuống ngay trước cửa ngõ chiến thắng. Nếu
không dập tắt được hỏa điểm này, toàn bộ mũi tiến công của đại đội sẽ bị tiêu diệt hoàn
toàn, cửa ngõ Him Lam sẽ đóng sập.
Trong lằn ranh sinh tử, khi tiếng gào thét của bom đạn hòa cùng tiếng gọi đồng đội, Phan
Đình Giót đã đưa ra một quyết định chấn động. Anh dùng chút sức lực cuối cùng, trườn lên
áp sát lỗ châu mai. Anh ném quả lựu đạn cuối cùng vào trong, nhưng hỏa lực địch chỉ tạm
dừng vài giây rồi lại tiếp tục nhả đạn.
Không còn vũ khí trong tay, không còn thời gian để do dự, Phan Đình Giót nhìn về phía
đồng đội đang ngã xuống, nhìn về hướng lá cờ quyết chiến quyết thắng. Anh rướn người,
dồn toàn bộ sức lực của tuổi 32, lao cả thân hình đẫm máu của mình áp chặt vào lỗ châu mai
của địch.
3. Bức tường thịt xương hóa thành bất tử
Tiếng súng đại liên nghẹn nấc rồi câm bặt. Họng súng thù bị che lấp hoàn toàn bởi lồng
ngực và tấm lưng của người chiến sĩ cộng sản. Sự hy sinh của Phan Đình Giót đã tạo ra một
khoảng lặng lịch sử vô giá.
Khắp chiến trường, tiếng hô "Trả thù cho đồng chí Giót!" vang lên như sấm dậy. Thấy hỏa
điểm đã bị dập tắt, toàn bộ đại đội như những mãnh hổ, vượt qua xác pháo, lao thẳng vào
tiêu diệt gọn cứ điểm Him Lam ngay trong đêm mở màn.
Phan Đình Giót đã ngã xuống, nhưng anh ngã xuống trong tư thế của một người chiến
thắng, một bức tường thành bằng thịt xương che chở cho hàng trăm đồng đội tiến lên. Với
hành động quả cảm vô song ấy, ngày 31 tháng 8 năm 1955, anh đã được truy tặng danh hiệu
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
NGỌN LỬA HIM LAM TRONG THẾ KỶ SỐ
1. Sức mạnh vượt lên trên quy luật sinh học
Ngồi trước màn hình máy tính để gõ những dòng chữ này, tôi tự hỏi: Động lực nào, niềm tin
nào đã khiến một con người có thể lấy chính thân mình để đỡ những viên đạn xé thịt xé
xương? Đó là một câu hỏi mà những lý thuyết tâm lý học thông thường không thể giải thích
được.
Sức mạnh đó chỉ có thể được giải thích bằng một lòng yêu nước nồng nàn, một lý tưởng
cách mạng tuyệt đối. Thanh niên thời kháng chiến chống Pháp sống với một triết lý vô cùng
giản dị nhưng vĩ đại: "Cảm tử cho Tổ quốc quyết sinh". Đối với họ, cái chết không phải là
sự kết thúc, mà là sự hồi sinh của một dân tộc. Lồng ngực của Phan Đình Giót lấp lỗ châu
mai không chỉ dập tắt một họng súng địch, mà nó đã mở ra một con đường đi tới độc lập, tự
do cho hàng triệu đồng bào.
2. Tự soi rọi và hành động của tuổi trẻ hôm nay
Câu chuyện thời hoa lửa của anh hùng Phan Đình Giót là tấm gương phản chiếu, giúp thế hệ
trẻ hôm nay tự soi rọi lại bản thân. Chúng ta đang được sống trong một xã hội hòa bình, có
đầy đủ điều kiện để phát triển bản thân. Chúng ta không phải đối mặt với họng súng, với lỗ
châu mai hay những trận mưa bom bão đạn.
Nhưng, cuộc sống thời bình cũng có những "lỗ châu mai" vô hình khác cần chúng ta phải
đối mặt và vượt qua. Đó là sự lười biếng, ích kỷ, lối sống thực dụng, thờ ơ trước vận mệnh
của cộng đồng. Đó là những cám dỗ của văn hóa độc hại, là sự hoang mang trước những áp
lực của cuộc sống hiện đại. Có những người trẻ dễ dàng bỏ cuộc trước một thất bại nhỏ, dễ
dàng nản lòng khi gặp khó khăn trong công việc hay học tập.
Học tập tinh thần Phan Đình Giót, người trẻ hôm nay cần phải có lòng dũng cảm để dấn
thân. Dấn thân vào những vùng kinh tế khó khăn, dấn thân vào các hoạt động tình nguyện vì
cộng đồng, dấn thân vào việc làm chủ tri thức và công nghệ số để đưa Việt Nam cất cánh.
Mỗi đoàn viên, thanh niên phải tự biến mình thành một chiến sĩ trên mặt trận của chính
mình, lấy sự kiên trì và tri thức để "lấp" đi những lỗ hổng của sự lạc hậu, nghèo đói.
LỜI HỨA TRƯỚC VONG LINH ANH HÙNG
Cuộc vận động "Câu chuyện thời hoa lửa" không chỉ là một sân chơi sáng tác, mà là một
không gian linh thiêng để người trẻ bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với cha anh. Những câu
chuyện như của anh hùng Phan Đình Giót không bao giờ là cũ, bởi tinh thần của nó là vĩnh
cửu.
Xin kính cẩn nghiêng mình trước hương hồn Anh hùng Phan Đình Giót và biết bao anh
hùng, liệt sĩ đã nằm lại giữa lòng đất mẹ Điện Biên. Sự hy sinh của các anh đã hóa thành
sông núi, thành mầm sống xanh tươi cho đất nước hôm nay.
Chúng tôi – thế hệ trẻ thời đại công nghệ số – xin hứa sẽ nhận lấy ngọn lửa truyền thống từ
tay các anh. Chúng tôi sẽ không ngừng học tập, rèn luyện, dùng trí tuệ, sức trẻ và lòng nhiệt
huyết để xây dựng một Việt Nam giàu mạnh, văn minh, xứng đáng với từng tấc đất, từng
giọt máu mà cha anh đã đổ xuống trong thời hoa lửa anh hùng!



