Bài viết

Tiêu đề:tích cực,phát huy,hội nhập quốc tế

Hưng Yên27/11/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Khải, năm nay đã ngoài sáu mươi, sống trong một căn nhà nhỏ nép mình bên triền núi. Ngày thường, ông làm vườn, chăm mấy luống rau và nuôi đàn gà. Cuộc sống tưởng chừng bình lặng, nhưng trong ánh mắt ông luôn có một khoảng trống sâu thẳm – nơi chứa đựng những ký ức chiến tranh mà ông chẳng bao giờ quên.

Bốn mươi năm trước, ông Khải là một thanh niên 19 tuổi, được điều lên mặt trận Vị Xuyên. Những ngày tháng ấy, đối với ông, không chỉ là chiến đấu mà còn là thử thách giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Ông từng cùng đồng đội bám trụ trên điểm cao 685, nơi mỗi ngày đều rung chuyển bởi tiếng pháo. Đêm ngủ hầm, sáng bò lên trận địa, tay lúc nào cũng siết chặt khẩu súng như thể buông ra là mất mạng.

Trong ký ức của ông, đau đớn nhất là buổi sáng mù sương năm 1985, khi đơn vị ông bị pháo kích dữ dội. Người bạn thân nhất của ông – Trung, chàng trai quê Thái Bình – đã ngã xuống chỉ cách ông vài bước chân. “Anh về rồi nhớ thắp cho tao nén nhang ở nghĩa trang Vị Xuyên nhé…” – câu nói dở dang của Trung trong những giây cuối cùng đến giờ vẫn vang lên trong đầu ông mỗi khi đêm xuống.

Chiến tranh kết thúc, ông trở về quê với đôi chân bị mảnh đạn làm yếu đi. Ông lấy vợ, sinh con, cố gắng sống một cuộc đời bình thường, nhưng mỗi khi nghe tiếng sấm, ông lại giật mình như đang ở giữa tiếng pháo năm nào. Con cháu nhiều lần hỏi:

– Ông bị đau ở chân à?

Ông chỉ cười:

hòa bình– Ừ, đau chút thôi… nhưng không đau bằng mấy anh em còn nằm lại trên núi.

Hằng năm, cứ đến tháng Bảy, ông Khải lại khoác chiếc áo bộ đội cũ, lặng lẽ đi xe máy gần trăm cây số lên nghĩa trang Vị Xuyên. Ông ngồi trước hàng mộ, kể chuyện cuộc sống bây giờ, kể chuyện quê nhà đã đổi mới. Ông nói như thể bạn bè mình vẫn còn đang lắng nghe.

Một lần, khi thấy một nhóm học sinh leo núi nhưng vứt rác bừa bãi, ông Khải dừng lại, cúi xuống nhặt từng túi nylon. Bọn trẻ tò mò hỏi:

– Ông làm gì vậy ạ?

Ông vừa nhặt rác vừa nói nhẹ nhàng:

– Ngày xưa, bao người đã ngã xuống để giữ từng mảnh đất này. Cháu giữ gìn nó sạch sẽ, nghĩa là đang biết ơn họ.

Những lời giản dị ấy khiến bọn trẻ lặng đi. Còn ông Khải, khi quay bước về nhà, bỗng cảm thấy lòng mình nhẹ hơn. Ông hiểu rằng, dù chiến tranh đã lùi xa, ký ức vẫn còn mãi – không phải để đau thương mà để nhắc nhở những thế hệ hôm nay trân trọng .

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiêu đề:tích cực,phát huy,hội nhập quốc tế | Câu chuyện thời hoa lửa