TIỂU ĐOÀN TÂY ĐÔ – TRẬN ĐÁNH VĨNH VIỄN
TIỂU ĐOÀN TÂY ĐÔ – TRẬN ĐÁNH VĨNH VIỄN
Gió từ sông Cái Lớn thổi vào, mang theo vị mặn mòi của biển và mùi ngai ngái của bùn đất đặc trưng của vùng kinh xáng. Đêm Vĩnh Viễn năm ấy không bình yên. Tiếng ếch nhái kêu râm ran bỗng im bặt khi những bước chân hành quân lặng lẽ của các chiến sĩ Tiểu đoàn Tây Đô lướt qua các bờ sậy.
Tiểu đoàn Tây Đô – cái tên mà chỉ cần nhắc đến thôi, quân địch đã phải kiêng dè. Được thành lập từ lòng dân, lớn lên trong sự đùm bọc của những bà mẹ Hậu Giang, tiểu đoàn ấy đã trở thành nắm đấm thép của quân dân Cần Thơ. Nhưng trận đánh tại xã Vĩnh Viễn lần này không giống bất kỳ trận đánh nào trước đó. Đó là cuộc đối đầu sinh tử giữa một bên là khát vọng tự do cháy bỏng và một bên là những nỗ lực cuối cùng của một chế độ đang trên đà sụp đổ.
Trời chưa hửng sáng, sương mù còn dày đặc bao phủ trên những ngọn dừa, thì tiếng gầm rú của máy bay phản lực đã xé tan không gian tĩnh mịch. Địch mở màn trận đánh bằng một cơn mưa bom dội xuống các trận địa mà chúng nghi ngờ có quân ta trú ẩn. Tiếng pháo từ các căn cứ lân cận nã dồn dập, biến mảnh đất Vĩnh Viễn hiền hòa thành một túi lửa khổng lồ.
Giữa làn khói đạn mù mịt, Tiểu đoàn trưởng đứng dưới giao thông hào, gương mặt sạm đen vì nắng gió nhưng đôi mắt sáng quắc. Anh biết rằng, đối phương đang dốc toàn lực để nhổ cái "gai" Tây Đô này nhằm khai thông con đường huyết mạch. Địch huy động cả trung đoàn bộ binh, có xe bọc thép M113 yểm trợ và sự hỗ trợ tối đa của không quân, pháo binh. Một cuộc so kè không cân sức về hỏa lực, nhưng về ý chí, quân ta chưa bao giờ lùi bước.
Khi những chiếc xe bọc thép M113 lù lù tiến vào, xích sắt nghiến nát những bụi cây ven đường, các chiến sĩ Tây Đô vẫn nằm im trong công sự. Họ chờ đợi. Cái chờ đợi của người thợ săn lão luyện. Chỉ đến khi đối phương lọt thỏm vào trận địa phục kích, tiếng hô "Xung phong!" mới vang động cả một vùng trời.
Hỏa lực từ các khẩu B40, B41 của ta đồng loạt khạc lửa. Những chiếc "cua sắt" vốn là niềm tự hào của quân lực Việt Nam Cộng hòa bỗng chốc trở thành những đống sắt vụn cháy rừng rực. Trận đánh giáp lá cà diễn ra ác liệt. Dưới những tán dừa nước, lưỡi lê chạm nhau nghe lách cách, tiếng hò reo hòa cùng tiếng súng tạo nên một bản giao hưởng của máu và thép.
Có những người chiến sĩ tuổi đời còn rất trẻ, quê tận Ô Môn, Thốt Nốt, dù bị thương nặng vẫn không rời tay súng. Họ hiểu rằng, sau lưng họ là quê hương, là những bà má đang tựa cửa chờ tin, là những xóm làng đã bị giày xéo dưới gót giày viễn chinh. Tinh thần "Cần Thơ gạo trắng nước trong, nước đi nuôi lính, lính lòng thủy chung" đã trở thành nguồn sức mạnh vô tận để họ vượt qua nỗi đau thể xác.
Nắng trưa đổ xuống như rót mật, nhưng chiến trường Vĩnh Viễn vẫn không hề hạ nhiệt. Địch điên cuồng phản công. Chúng điều máy bay trực thăng đổ quân ngay sát sườn tiểu đoàn nhằm chia cắt đội hình ta. Tình thế ngặt nghèo như ngàn cân treo sợi tóc. Chính lúc này, bản lĩnh của Tiểu đoàn Tây Đô một lần nữa tỏa sáng. Các đại đội linh hoạt chuyển hướng, lợi dụng địa hình kênh rạch chằng chịt để thực hiện chiến thuật "hoa sen nở", đánh từ trong ra ngoài, chia cắt các mũi tiến công của địch.
Trên sông Cái Lớn, nước thủy triều đang lên, đỏ rực phù sa như dòng máu nóng của đất mẹ đang chảy để che chở cho những đứa con của mình. Những chiếc xuồng ba lá của bà con địa phương bất chấp hiểm nguy, luồn lách qua làn đạn để tiếp tế cơm nắm, nước uống và vận chuyển thương binh về tuyến sau. Hình ảnh những cô gái giao liên mảnh mai nhưng can trường, tay chèo vững vàng giữa dòng nước xiết, đã trở thành biểu tượng bất tử của hậu phương hướng về tiền tuyến.
Đến xế chiều, sau nhiều đợt tấn công thất bại và chịu tổn thất nặng nề, quân địch bắt đầu hoang mang. Những đợt pháo kích thưa dần, tiếng máy bay cũng lịm đi trong ráng chiều đỏ thẫm. Tiểu đoàn Tây Đô, dù mệt nhoài sau một ngày tử chiến, vẫn giữ vững trận địa. Vĩnh Viễn vẫn đứng vững. Cái tên Vĩnh Viễn như một lời khẳng định về sự tồn tại vĩnh cửu của lòng yêu nước và ý chí quật cường.
Kết thúc trận đánh, khói súng dần tan, trả lại sự yên bình u tịch cho cánh đồng Long Mỹ. Nhưng dưới lớp đất nâu ấy, đã có những người con nằm lại, máu của họ hòa vào phù sa, thấm sâu vào lòng đất để cỏ cây mãi xanh tươi. Họ ngã xuống khi mùa xuân đang cận kề, khi niềm tin về một ngày thống nhất không còn xa.
Chiến thắng Vĩnh Viễn của Tiểu đoàn Tây Đô không chỉ là một trận thắng về quân sự, mà còn là một đòn giáng mạnh mẽ vào ý chí xâm lược của kẻ thù. Nó chứng minh rằng, không một loại vũ khí hiện đại nào có thể khuất phục được một dân tộc biết đoàn kết và sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, dòng sông Cái Lớn vẫn lững lờ trôi, mang theo những câu chuyện về một thời hoa lửa. Những người chiến sĩ Tây Đô năm xưa, người còn người mất, nhưng linh hồn của trận đánh Vĩnh Viễn vẫn sống mãi trong ký ức của người dân miền Tây. Nó như một nốt trầm sâu lắng trong bản anh hùng ca của dân tộc, nhắc nhở thế hệ mai sau về giá trị của hòa bình và cái giá của máu xương đã đổ xuống.
Tiểu đoàn Tây Đô – cái tên ấy giờ đây đã trở thành một phần của di sản văn hóa, một biểu tượng của lòng dũng cảm. Và trận Vĩnh Viễn, với tất cả sự khốc liệt và hào hùng của nó, sẽ mãi là một trang sử đẹp nhất, được viết bằng mực của lòng tin và máu của những người anh hùng chân lấm tay bùn nhưng mang tâm thế của những bậc trượng phu.
Dưới bóng dừa xanh ngắt, trong tiếng gió rì rào của rặng sậy ven sông, ta như vẫn còn nghe thấy tiếng bước chân hành quân của Tiểu đoàn Tây Đô đêm nào. Họ đi vào lịch sử, đi vào lòng dân, và đi vào cõi vĩnh hằng với tư thế của những người chiến thắng. Vĩnh Viễn – đúng như cái tên của nó – là một bản tình ca bất tử giữa lòng miền Tây sông nước.



