TIỂU ĐỘI HOA BẤT TỬ
Mỗi dân tộc đều có những trang sử được viết bằng máu, nước mắt và lòng yêu nước bất diệt. Đối với dân tộc Việt Nam, những năm tháng chiến tranh chính là bản anh hùng ca bất tận, nơi biết bao người con ưu tú đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Hôm nay, tôi xin được kể câu chuyện "Tiểu đội hoa bất tử – Những bông hoa của thời hoa lửa". Đây không chỉ là câu chuyện về mười cô gái thanh niên xung phong ở Ngã ba Đồng Lộc, mà còn là câu chuyện về lý tưởng sống, về lòng yêu nước và khát vọng cống hiến của tuổi trẻ Việt Nam – những giá trị vẫn luôn tỏa sáng cho đến hôm nay.
Tháng Bảy, trên mảnh đất Hà Tĩnh, nắng vẫn vàng như mật. Những hàng thông reo trong gió, từng đoàn người lặng lẽ dâng hoa tại Khu di tích Ngã ba Đồng Lộc. Đứng trước những ngôi mộ trắng, tôi bỗng tự hỏi: Điều gì đã khiến những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi sẵn sàng đánh đổi cả tuổi xuân để giữ cho những chuyến xe ra tiền tuyến?
Câu trả lời nằm trong chính câu chuyện của họ.
Năm 1968, chiến trường miền Nam bước vào giai đoạn ác liệt. Ngã ba Đồng Lộc là "tọa độ lửa", nơi hàng nghìn quả bom Mỹ trút xuống mỗi ngày nhằm cắt đứt tuyến đường chi viện.
Ở nơi ấy có mười cô gái thanh niên xung phong của Tiểu đội 4, Đại đội 552.
Các chị còn rất trẻ. Người mới mười bảy tuổi, người vừa tròn hai mươi hai. Có chị thích hát, có chị thích thêu khăn, có người đang chuẩn bị nhận lời yêu của chàng trai cùng quê. Họ cũng từng mơ về một mái ấm nhỏ, một ngày cưới có tiếng cười của cha mẹ, bạn bè.
Nhưng khi Tổ quốc cần, họ đã gác lại tất cả.
Ngày nối ngày, giữa tiếng máy bay gầm rú, các chị cầm cuốc, cầm xẻng lao ra mặt đường san lấp hố bom. Đất đá còn nóng bỏng sau mỗi trận đánh, nhưng chỉ cần tiếng còi báo yên vang lên là các chị lại chạy ra làm việc. Các chị hiểu rằng, nếu chậm một phút, những đoàn xe chở lương thực, vũ khí vào chiến trường sẽ phải dừng lại.
Có những đêm, các chị vừa làm vừa hát.
Tiếng hát át tiếng bom.
Nụ cười át nỗi sợ.
Niềm tin chiến thắng át đi tất cả gian khổ.
Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968...
Sau nhiều trận ném bom dữ dội, tiểu đội lại nhận nhiệm vụ san lấp hố bom. Khi công việc gần hoàn thành, tốp máy bay địch bất ngờ quay trở lại.
Một loạt bom rơi xuống.
Mặt đất rung chuyển.
Khói bụi phủ kín cả khoảng trời.
Khi đồng đội đào bới đất đá để tìm kiếm, điều kỳ diệu đã không xảy ra.
Cả mười cô gái đã nằm lại nơi ấy.
Mười bông hoa tuổi xuân đã hóa thành bất tử.
Ngày các chị hy sinh, người trẻ nhất mới mười bảy tuổi.
Có chị trong túi áo vẫn còn lá thư chưa kịp gửi về mẹ.
Có chị vẫn chưa một lần mặc áo cưới.
Có chị chỉ còn ít ngày nữa là hết thời hạn phục vụ.
Ước mơ còn dang dở.
Tuổi thanh xuân còn rất dài.
Nhưng các chị đã chọn Tổ quốc.
Sự hy sinh ấy không hề vô nghĩa.
Những đoàn xe vẫn tiếp tục lăn bánh.
Con đường vẫn được giữ thông suốt.
Và mùa xuân đại thắng năm 1975 đã đến.
Kính thưa quý vị!
Mỗi lần đọc lại câu chuyện ấy, tôi luôn tự hỏi: Nếu mình sống trong thời hoa lửa, liệu mình có đủ dũng cảm như các chị?
Có lẽ mỗi thế hệ đều có một cách yêu nước riêng.
Thế hệ cha anh cầm súng bảo vệ Tổ quốc.
Thế hệ chúng ta có trách nhiệm giữ gìn thành quả ấy bằng tri thức, bằng lao động, bằng tinh thần đổi mới sáng tạo và bằng những việc làm thiết thực mỗi ngày.
Là Bí thư Chi đoàn của một trường mầm non, tôi không trực tiếp đi qua bom đạn. Nhưng mỗi ngày, tôi được chăm sóc, giáo dục những mầm xanh của đất nước. Tôi hiểu rằng, gieo vào tâm hồn trẻ lòng yêu quê hương, biết ơn các anh hùng liệt sĩ, yêu hòa bình và sống nhân ái cũng chính là tiếp nối ngọn lửa cách mạng.
Mỗi hoạt động về nguồn.
Mỗi câu chuyện lịch sử.
Mỗi bài hát về Tổ quốc.
Mỗi lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong sân trường.
Đều góp phần nuôi dưỡng trong các em niềm tự hào dân tộc ngay từ những năm đầu đời.
Đó là trách nhiệm, là niềm tự hào và cũng là lời tri ân của thế hệ hôm nay đối với những người đã ngã xuống.
Kính thưa quý vị!
Thời gian có thể làm phai màu những dấu tích chiến tranh, nhưng không bao giờ xóa nhòa được sự hy sinh của những người con ưu tú của dân tộc.
Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc đã hóa thành những bông hoa bất tử.
Hoa ấy không chỉ nở trên mảnh đất Hà Tĩnh, mà còn nở trong trái tim của hàng triệu người Việt Nam.
Xin nguyện sẽ sống có lý tưởng, có trách nhiệm, không ngừng học tập, rèn luyện, cống hiến sức trẻ cho quê hương, đất nước; góp phần xây dựng một Việt Nam hùng cường trong kỷ nguyên mới, xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân và máu xương.



