Bài viết

Tiểu đội liên lạc

Ninh Bình15/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh ác liệt, ở một cao điểm đầy bom đạn, có một tiểu đội thanh niên xung phong làm nhiệm vụ bảo đảm thông tin liên lạc. Công việc của họ là giữ cho đường dây điện thoại luôn thông suốt giữa các đơn vị – một nhiệm vụ thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng.

Trong tiểu đội ấy có Minh – một chàng trai trẻ, nhanh nhẹn và rất trách nhiệm. Minh thường mang theo bên mình cuộn dây, kìm, và chiếc túi nhỏ đựng dụng cụ sửa chữa. Nhiều người đùa rằng, “vũ khí” của Minh không phải súng mà là những sợi dây nối dài sự sống cho cả mặt trận.

Một buổi tối, sau một trận bom dữ dội, đường dây thông tin bị đứt nhiều đoạn. Nếu không nối lại kịp thời, việc chỉ huy chiến đấu sẽ bị gián đoạn nghiêm trọng. Lệnh được giao xuống: phải khôi phục liên lạc trong đêm.

Không chần chừ, Minh cùng đồng đội lần theo đường dây giữa đồi núi tối đen. Đất đá ngổn ngang, cây cối cháy sém, mùi khói bom còn nồng nặc. Họ vừa đi vừa dò từng đoạn dây bị đứt.

Khi tìm được điểm đứt, Minh nhanh chóng bắt tay vào nối lại. Trong bóng tối, mỗi lần hai đầu dây chạm vào nhau, một tia lửa điện nhỏ bật ra, lóe sáng rồi tắt ngay. Những tia sáng ấy cứ liên tiếp xuất hiện, như những đốm hoa nhỏ nở lên giữa màn đêm.

Một đồng đội khẽ nói: “Nhìn như hoa lửa vậy.” Minh mỉm cười, tiếp tục công việc, nhưng trong lòng anh cũng cảm nhận rõ điều đó – giữa chiến tranh khốc liệt, những tia lửa nhỏ bé ấy lại mang một vẻ đẹp kỳ lạ.

Càng về khuya, công việc càng gấp rút. Có đoạn dây nằm ngay khu vực nguy hiểm, chưa rà hết bom mìn. Nhưng Minh vẫn xung phong tiến lên. Anh hiểu rằng, nếu chậm trễ, sẽ có những mệnh lệnh không được truyền đi, có thể ảnh hưởng đến cả trận đánh.

Trong lúc đang nối dây ở một vị trí khó, bất ngờ một tiếng nổ lớn vang lên gần đó. Đất đá bắn tung tóe. Minh bị hất ngã, nhưng anh vẫn cố bò dậy, kiểm tra lại đoạn dây vừa nối. Thấy tín hiệu đã thông, anh mới yên tâm.

Đến gần sáng, toàn bộ tuyến dây đã được khôi phục. Ở đầu bên kia, tín hiệu liên lạc trở lại bình thường. Mọi người thở phào nhẹ nhõm. Minh ngồi xuống, nhìn đôi tay mình còn dính đầy đất và những vết xước nhỏ, rồi khẽ cười.

Anh nói: “Chỉ cần đường dây còn sáng, thì ‘hoa lửa’ vẫn còn nở.”

Sau này, khi chiến tranh kết thúc, Minh trở về với cuộc sống bình thường. Nhưng mỗi khi nhìn thấy tia lửa điện, ánh sáng lóe lên trong đêm, anh lại nhớ đến những lần nối dây năm xưa – nơi mà mỗi tia lửa nhỏ đều mang theo hy vọng và trách nhiệm.

Câu chuyện “hoa lửa” ở đây không phải là những ngọn lửa lớn, mà là những tia sáng nhỏ bé nhưng bền bỉ. Đó là hình ảnh của những con người âm thầm cống hiến, không ồn ào nhưng vô cùng quan trọng.

Và có lẽ, chính những “hoa lửa” nhỏ bé ấy đã góp phần làm nên chiến thắng lớn lao – thắp sáng cả một chặng đường lịch sử bằng ý chí và niềm tin không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn