Anh hùng Lực lượng vũ trang

Tiểu đội mở cửa mở

Đêm trước trận đánh, trong đơn vị Cù Chính Lan, không khí trở nên đặc biệt nghiêm túc. Một nhiệm vụ quan trọng được giao cho tiểu đội: mở cửa mở, tạo điều kiện để các bộ phận phía sau có thể tiếp tục thực hiện nhiệm vụ theo kế hoạch. Những người lính trẻ ngồi nghe cán bộ phổ biến công việc. Không ai nói chuyện riêng. Ai cũng hiểu đây là nhiệm vụ khó khăn và đòi hỏi sự phối hợp chặt chẽ.

Nghệ An24/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tiểu đội mở cửa mở

Đêm trước trận đánh, trong đơn vị Cù Chính Lan, không khí trở nên đặc biệt nghiêm túc.

Một nhiệm vụ quan trọng được giao cho tiểu đội: mở cửa mở, tạo điều kiện để các bộ phận phía sau có thể tiếp tục thực hiện nhiệm vụ theo kế hoạch.

Những người lính trẻ ngồi nghe cán bộ phổ biến công việc.

Không ai nói chuyện riêng.

Ai cũng hiểu đây là nhiệm vụ khó khăn và đòi hỏi sự phối hợp chặt chẽ.

Cù Chính Lan nhìn từng người trong tiểu đội rồi nói:

— Anh em phải giữ bình tĩnh. Việc gì được giao thì cố gắng làm cho trọn.

Một chiến sĩ trẻ hỏi:

— Nếu khó quá thì sao anh?

Lan mỉm cười:

— Càng khó càng phải biết dựa vào nhau.

Câu nói giản dị ấy khiến mọi người yên tâm hơn.

Đêm xuống rất nhanh.

Những người lính lần lượt chuẩn bị theo sự phân công của cán bộ. Không ai nghĩ đến việc mình sẽ được nhắc tên. Ai cũng chỉ nghĩ đến nhiệm vụ chung.

Trong hàng ngũ, có người còn rất trẻ.

Có người đã từng qua nhiều trận đánh.

Nhưng lúc này tất cả đều giống nhau ở một điều: tin tưởng vào đồng đội.

Khi nhiệm vụ bắt đầu, mỗi người thực hiện phần việc đã được giao và chờ sự chỉ huy thống nhất.

Cù Chính Lan luôn chú ý đến anh em bên cạnh.

Anh nhắc một người đang căng thẳng:

— Bình tĩnh. Có chúng tôi ở đây.

Một người khác đáp:

— Anh yên tâm. Chúng tôi cùng làm.

Những câu nói rất ngắn nhưng giúp mọi người giữ được tinh thần.

Thời gian trôi chậm.

Nhiệm vụ khó khăn, nhưng cả tiểu đội không rời nhau.

Khi công việc hoàn thành theo kế hoạch, một chiến sĩ phía sau báo hiệu:

— Đường đã thông!

Không ai reo lớn.

Chỉ có những ánh mắt nhìn nhau đầy nhẹ nhõm.

Bởi mọi người biết phần việc của mình đã giúp cả đơn vị có điều kiện tiếp tục nhiệm vụ.

Cù Chính Lan nhìn những người đồng đội rồi nói:

— Thấy chưa, cùng nhau thì việc khó cũng có thể làm được.

Một chiến sĩ cười:

— Có anh đi cùng, chúng tôi yên tâm hơn.

Lan lắc đầu:

— Không phải tôi. Là cả tiểu đội.

Câu nói ấy rất giản dị nhưng thể hiện rõ cách Cù Chính Lan nhìn về nhiệm vụ.

Anh không coi thành quả là của riêng mình.

Mỗi người góp một phần.

Mỗi người giữ một trách nhiệm.

Và chính sự đoàn kết tạo nên sức mạnh của tập thể.

Nhiều năm sau, khi nhắc đến những ngày cuối cùng của Cù Chính Lan trong Chiến dịch Hòa Bình, người ta thường nhớ đến lòng dũng cảm của anh. Nhưng phía sau sự dũng cảm ấy còn có một phẩm chất rất đáng quý:

Biết tin đồng đội và biết để đồng đội tin mình.

“Tiểu đội mở cửa mở” vì thế không chỉ là câu chuyện về một nhiệm vụ trong chiến đấu.

Đó còn là câu chuyện về một tập thể biết cùng nhau vượt qua khó khăn, trong đó mỗi người đều hiểu rằng:

Nhiệm vụ chung luôn lớn hơn thành tích của một cá nhân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn