Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

TIỂU ĐỘI NỮ LÁI XE TRƯỜNG SƠN – NHỮNG BÔNG HOA GIỮA LỬA ĐẠN - TẬP 18: NGƯỜI CON GÁI SỢ PHÁO SÁNG

Nguyễn Thị Nguyệt Ánh từng sợ pháo sáng, nhưng rồi chính cô gái ấy lại xin vào đội nữ lái xe Trường Sơn. Câu chuyện của bà cho thấy phía sau mỗi người lính là một con người rất đời thường.

Hà Tĩnh17/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Nguyệt Ánh từng sợ pháo sáng.

Trong một lần tiễn người yêu trước giờ hành quân, pháo sáng của máy bay xuất hiện trên bầu trời.

Cô gái trẻ nép vào gốc cọ.

Cô sợ.

Đó là phản ứng rất bình thường của một con người đứng trước chiến tranh.

Nhưng sau đó, Nguyệt Ánh không chọn ở lại hậu phương.

Bà xin vào đội nữ lái xe Trường Sơn.

Năm 1968, bà hoạt động ở Đông Trường Sơn, trong khi người yêu – ông Trần Công Thắng – làm nhiệm vụ công binh ở Tây Trường Sơn.

Hai người ở hai phía của dãy Trường Sơn.

Đều làm nhiệm vụ.

Đều sống giữa bom đạn.

Nhưng gần như không thể gặp nhau.

Những lá thư viết vội có khi phải mất nhiều tháng mới đến tay người nhận.

Họ chỉ có thể chờ.

Người này không biết người kia có còn an toàn hay không.

Nhưng Nguyệt Ánh vẫn tiếp tục lái xe.

Từ một cô gái sợ pháo sáng, bà trở thành một nữ lái xe trên tuyến đường chiến tranh.

Câu chuyện ấy có lẽ đặc biệt ở một điểm:

Những người lính không phải sinh ra đã không biết sợ.

Họ cũng có những nỗi sợ như bất kỳ ai.

Nhưng họ học cách bước qua nỗi sợ.

Nguyệt Ánh đã làm điều đó bằng cách bước lên cabin.

Cầm vô-lăng.

Và đi vào con đường mà phía trước vẫn còn đầy bom đạn.

Còn người cô yêu…

vẫn ở một nơi nào đó phía bên kia dãy Trường Sơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TIỂU ĐỘI NỮ LÁI XE TRƯỜNG SƠN – NHỮNG BÔNG HOA GIỮA LỬA ĐẠN - TẬP 18: NGƯỜI CON GÁI SỢ PHÁO SÁNG | Câu chuyện thời hoa lửa