TIỂU ĐỘI NỮ LÁI XE TRƯỜNG SƠN – NHỮNG BÔNG HOA GIỮA LỬA ĐẠN - TẬP 23: KHI ĐỒNG ĐỘI GỌI “CÁC EM ƠI!”
Những chiếc xe hỏng giữa đường là chuyện thường xảy ra. Những nữ lái xe phải nhờ đồng đội hỗ trợ sửa chữa rồi nhanh chóng tiếp tục hành trình.
Một chiếc xe đứng giữa đường.
Động cơ đã tắt.
Đêm Trường Sơn im lặng.
Những cô gái nhìn chiếc xe.
Không thể tiếp tục.
Nhưng cũng không thể đứng quá lâu.
Một chiếc xe hỏng giữa tuyến vận tải có thể cản cả đoàn xe phía sau.
Các cô bắt đầu kiểm tra.
Nhưng không phải ai cũng thành thạo sửa chữa những hỏng hóc phức tạp.
Từ phía sau, những người lái xe nam tiến lại.
Họ hỏi tình hình.
Các cô chỉ vào chiếc xe.
Một câu chuyện rất đặc trưng của những nữ lái xe được các hồi ức ghi lại: khi xe hỏng, có lúc các cô đề nghị đồng đội sửa giúp rồi “đề máy cùng tiến”, bởi xe không có số lùi.
Nghe có vẻ vui.
Nhưng phía sau câu chuyện ấy là một hoàn cảnh không hề dễ dàng.
Chiếc xe phải tiếp tục.
Đoàn xe phải tiếp tục.
Không ai có thể bỏ lại hàng hóa giữa rừng.
Những người lính nhanh chóng sửa chữa.
Một người kiểm tra máy.
Một người kiểm tra bánh.
Một người soi đèn.
Các cô gái đứng bên cạnh chờ.
Rồi động cơ nổ lại.
Tiếng máy vang lên giữa rừng.
Mọi người thở phào.
Chiếc xe bắt đầu chuyển bánh.
Những người hỗ trợ cũng quay về xe của mình.
Không có lời cảm ơn dài dòng.
Bởi trên Trường Sơn, giúp nhau sửa một chiếc xe cũng giống như giúp nhau vượt qua một đoạn đường.
Hôm nay mình giúp bạn.
Ngày mai có thể bạn sẽ cứu mình.
Và những tình bạn như thế…
được hình thành giữa những con đường đầy bom đạn.



