TIỂU ĐỘI NỮ LÁI XE TRƯỜNG SƠN – NHỮNG BÔNG HOA GIỮA LỬA ĐẠN - TẬP 28: KHI CẢ ĐOÀN XE BỊ BOM ĐÁNH TRÚNG
Một trận bom có thể biến cả đoàn xe thành mục tiêu trong vài giây. Những nữ lái xe bị thương nhưng điều đầu tiên họ quan tâm vẫn là chiếc xe và nhiệm vụ.
Đoàn xe đang chạy.
Những chiếc xe nối tiếp nhau.
Khoảng cách được giữ đều.
Bỗng tiếng máy bay xuất hiện.
Rồi tiếng bom.
Một tiếng.
Hai tiếng.
Rồi hàng loạt tiếng nổ.
Mặt đất rung chuyển.
Đất đá bắn lên.
Đoàn xe bị đánh trúng.
Khói phủ kín con đường.
Những người còn khả năng di chuyển lập tức tìm cách cứu đồng đội.
Quân y chiến trường chạy đến.
Có người bị thương.
Có người nằm bên cạnh xe.
Nhưng giữa tiếng gọi cấp cứu, các nữ lái xe vẫn hỏi một câu rất đặc biệt:
“Anh ơi, xe của em có bị làm sao không?”
Nghe qua có vẻ khó hiểu.
Nhưng với họ, chiếc xe không chỉ là một phương tiện.
Nó là thứ gắn với nhiệm vụ.
Nếu xe còn chạy được, nó có thể tiếp tục chở hàng.
Có thể tiếp tục đưa thương binh.
Có thể tiếp tục đưa đồng đội đi qua tuyến đường.
Vì vậy, ngay cả khi bị thương, họ vẫn nghĩ đến chiếc xe.
Sau trận đánh, những người còn lại kiểm tra từng phương tiện.
Có chiếc chỉ bị hư nhẹ.
Có chiếc bị thương nặng.
Có chiếc không thể tiếp tục.
Nhưng đoàn xe phải được tổ chức lại.
Những người còn khả năng lại lên đường.
Đó là một trong những hình ảnh khắc nghiệt nhất của chiến tranh:
Bom vừa dứt.
Khói chưa tan.
Nhưng nhiệm vụ đã bắt đầu lại.
Những cô gái tuổi đôi mươi không có thời gian để khóc.
Họ phải đứng dậy.
Phải nhìn về phía con đường.
Và phải quyết định:
Chiếc xe còn chạy được không?



