Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

TIỂU ĐỘI NỮ LÁI XE TRƯỜNG SƠN – NHỮNG BÔNG HOA GIỮA LỬA ĐẠN - TẬP 5: ĐÊM KHÔNG CÓ ÁNH ĐÈN

Trên tuyến Trường Sơn, ban đêm đôi khi là thời điểm nguy hiểm nhất. Những nữ lái xe phải điều khiển xe trong bóng tối, dựa vào ánh sáng hạn chế để tránh bị phát hiện.

Hà Tĩnh17/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trời càng tối, đoàn xe càng phải cẩn thận.

Trên Trường Sơn, ánh sáng có thể trở thành dấu hiệu để máy bay đối phương phát hiện vị trí đoàn xe.

Vì vậy, những chiếc xe phải hạn chế ánh sáng.

Có những chuyến đi, người lái chỉ nhìn thấy con đường bằng thứ ánh sáng rất yếu từ phía dưới xe. Tư liệu hồi ức của các nữ lái xe mô tả đó là thứ ánh sáng nhỏ, vừa đủ giúp họ nhìn đường nhưng hạn chế nguy cơ lộ vị trí.

Phía trước là bóng tối.

Hai bên là rừng.

Dưới bánh xe là con đường đầy hố bom.

Người lái không thể nhìn xa.

Chỉ cần một ổ gà lớn cũng có thể khiến xe mất thăng bằng.

Nhưng đoàn xe vẫn phải đi.

Có những lúc tiếng động cơ máy bay vọng xuống từ rất xa.

Mọi người lập tức cảnh giác.

Không ai nói chuyện.

Không ai bật thêm đèn.

Những chiếc xe nối nhau trong đêm.

Một chiếc đi trước.

Một chiếc theo sau.

Khoảng cách được giữ vừa đủ để không mất đội hình.

Những cô gái ngồi sau vô-lăng hiểu rằng đây là một cuộc chiến với bóng tối.

Họ không chỉ cần đôi mắt.

Họ cần trí nhớ.

Nhớ từng đoạn đường.

Từng con dốc.

Từng khúc cua.

Từng vị trí có thể nguy hiểm.

Đêm kéo dài.

Đoàn xe vẫn tiến lên.

Và đến khi ánh sáng đầu tiên của buổi sáng xuất hiện…

những cô gái mới biết rằng họ vừa vượt qua thêm một đêm trên con đường Trường Sơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TIỂU ĐỘI NỮ LÁI XE TRƯỜNG SƠN – NHỮNG BÔNG HOA GIỮA LỬA ĐẠN - TẬP 5: ĐÊM KHÔNG CÓ ÁNH ĐÈN | Câu chuyện thời hoa lửa