Người có công giúp đỡ cách mạng

Tiểu đội nữ lái xe Trường Sơn – Những cô gái cầm lái giữa bom đạn

Quảng Ninh26/08/2026Chi đoàn trường THCS Hùng Vương ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiểu đội nữ lái xe Trường Sơn – Những cô gái cầm lái giữa bom đạn

Giữa những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, trên dãy Trường Sơn có một hình ảnh đặc biệt khiến nhiều người xúc động:

Những cô gái trẻ ngồi sau tay lái, đưa xe vượt qua những cung đường đầy bom đạn.

Họ là những nữ chiến sĩ lái xe Trường Sơn.

Không phải những người con gái quen thuộc với váy áo và cuộc sống bình yên, họ khoác lên mình bộ quân phục, nắm chặt tay lái và đưa những chuyến xe vượt qua tuyến lửa.

Những cô gái tuổi đôi mươi

Phần lớn họ còn rất trẻ.

Có người vừa rời quê hương.

Có người chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành một người lái xe trên chiến trường.

Nhưng khi Tổ quốc cần, họ học lái xe.

Học sửa máy.

Học cách vượt dốc.

Học cách xử lý khi xe gặp sự cố.

Và quan trọng nhất, họ học cách giữ bình tĩnh giữa tiếng bom.

Con đường Trường Sơn

Đường Trường Sơn không phải một con đường bình thường.

Đó là những con đường xuyên qua núi rừng.

Có dốc cao.

Có vực sâu.

Có suối lớn.

Có những đoạn đường chỉ vừa đủ cho một chiếc xe đi qua.

Mùa mưa, đường trở thành bùn lầy.

Mùa khô, bụi đỏ phủ kín cả đoàn xe.

Nhưng khó khăn lớn nhất vẫn là bom đạn.

Sau tay lái là cả một tiền tuyến

Mỗi chuyến xe họ điều khiển đều mang theo những thứ vô cùng quan trọng.

Lương thực.

Đạn dược.

Thuốc men.

Trang thiết bị.

Và đôi khi là những người lính đang trên đường ra trận.

Vì thế, chiếc xe không chỉ là phương tiện.

Nó là một phần của mạch máu Trường Sơn.

Xe còn chạy, tiền tuyến còn được tiếp sức.

Khi máy bay xuất hiện

Đang lái xe giữa rừng, tiếng máy bay có thể bất ngờ vọng xuống.

Một loạt bom xé toạc mặt đường.

Đất đá bắn tung.

Khói bụi phủ kín phía trước.

Trong khoảnh khắc ấy, người lái xe phải quyết định thật nhanh:

Dừng lại?

Ẩn xe?

Hay tiếp tục vượt qua?

Có những lúc đường phía trước bị phá hỏng.

Các cô gái phải xuống xe, cùng đồng đội san lấp hố bom.

Đường vừa tạm thông, họ lại lên cabin.

Nổ máy.

Tiếp tục hành quân.

Người nữ chiến sĩ không chỉ biết lái xe

Trên Trường Sơn, lái xe thôi chưa đủ.

Xe hỏng giữa rừng có thể đồng nghĩa với việc cả đoàn xe bị đình trệ.

Vì vậy, những nữ lái xe phải biết tự sửa chữa những hỏng hóc thông thường.

Có khi giữa đêm tối, họ nằm xuống dưới gầm xe.

Tay dính đầy dầu mỡ.

Mồ hôi hòa với bụi đường.

Sửa xong, họ lại leo lên cabin và tiếp tục chuyến đi.

Những đêm không ngủ

Có những chuyến xe phải chạy vào ban đêm.

Không đèn.

Không tiếng động lớn.

Chỉ có ánh sáng mờ và kinh nghiệm của người lái.

Một bên là núi.

Một bên có thể là vực sâu.

Phía trên là máy bay địch.

Nhưng họ vẫn giữ tay lái thật chắc.

Có những đêm họ chạy đến khi trời sáng.

Rồi vừa nghỉ được một chút lại tiếp tục nhiệm vụ.

Những cô gái của “con đường không ngủ”

Trường Sơn có những cung đường gần như không bao giờ ngừng hoạt động.

Đoàn xe nối nhau đi.

Xe trước vừa qua, xe sau đã tới.

Bom phá đường.

Thanh niên xung phong sửa.

Xe lại chạy.

Những nữ lái xe trở thành một mắt xích quan trọng trong vòng tuần hoàn ấy.

Họ không trực tiếp đứng trong một trận địa lớn.

Nhưng mỗi chuyến hàng đến được nơi cần đến đều có dấu tay của họ.

Có những người đã hy sinh

Không phải chuyến xe nào cũng trở về.

Có những chiếc xe bị trúng bom.

Có những người lái xe mãi mãi nằm lại giữa rừng Trường Sơn.

Có người hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Những đồng đội còn sống tiếp tục cầm lái.

Bởi phía trước vẫn còn những người đang chờ.

Và con đường vẫn phải được nối thông.

Những người phụ nữ làm nên điều phi thường

Điều đáng khâm phục nhất ở những nữ lái xe Trường Sơn là họ đã làm một công việc vốn vô cùng nguy hiểm trong hoàn cảnh đặc biệt khắc nghiệt.

Họ vừa là người lính.

Vừa là người lái xe.

Vừa là thợ sửa máy.

Vừa là người bảo vệ hàng hóa.

Và trong nhiều tình huống, họ còn phải tự bảo vệ chính mình.

Nhưng họ chưa bao giờ coi mình là những người đặc biệt.

Họ chỉ nói rằng:

“Đã nhận nhiệm vụ thì phải hoàn thành.”

Tuổi xuân trên những bánh xe

Những bánh xe Trường Sơn đã lăn qua hàng nghìn cây số.

Mỗi vòng quay là một bước tiến của tiền tuyến.

Và trong những vòng quay ấy có cả tuổi thanh xuân của những người con gái Việt Nam.

Họ không biết mình sẽ lái xe bao lâu.

Không biết ngày mai sẽ gặp điều gì.

Nhưng họ vẫn tiếp tục.

Bởi họ hiểu rằng:

Phía trước là đồng đội.

Phía sau là Tổ quốc.

Trường Sơn hôm nay

Ngày nay, những con đường Trường Sơn đã đổi thay.

Xe cộ đi lại thuận tiện hơn.

Những cung đường năm xưa đã trở thành những tuyến giao thông quan trọng.

Nhưng giữa màu xanh của núi rừng, ký ức về những đoàn xe năm nào vẫn còn đó.

Và trong ký ức ấy có hình ảnh những cô gái trẻ ngồi sau tay lái.

Tóc còn xanh.

Tuổi còn trẻ.

Nhưng ánh mắt đầy quyết tâm.

Câu chuyện còn mãi

Tiểu đội nữ lái xe Trường Sơn là hình ảnh đẹp về những người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh.

Họ không chỉ biết cầm súng.

Họ còn biết cầm lái.

Biết sửa máy.

Biết vượt núi.

Biết vượt qua bom đạn.

Và biết đặt nhiệm vụ của Tổ quốc lên trên sự an toàn của chính mình.

Những cô gái ấy đã gửi lại tuổi xuân trên đường Trường Sơn để những chuyến xe không bao giờ dừng bánh.

Và mỗi khi nhắc đến con đường huyền thoại ấy, người ta không chỉ nhớ đến những dãy núi và những đoàn xe.

Mà còn nhớ đến những người con gái Việt Nam ngồi sau tay lái – bình dị mà kiên cường, mềm mại mà bất khuất, đã viết nên một phần lịch sử bằng chính đôi tay của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn