Bài viết

Tiểu đội Sao Mai

Tuyên Quang25/12/2025Hoàng Văn Cao (xã Bắc Mê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, trên tuyến đường Trường Sơn – mạch máu chiến lược của cuộc kháng chiến chống Mỹ – có một đội thanh niên xung phong được mệnh danh là “Tiểu đội Sao Mai”. Trong tiểu đội ấy, cô gái được yêu quý nhất là Hoàng Thị Thu, quê ở một làng nhỏ bên dòng sông La, Hà Tĩnh.

Tuổi xuân gửi lại nơi rừng núi

Thu nhập ngũ khi tròn 18 tuổi. Ngày lên đường, mẹ cô run run nắm lấy tay con:

“Chiến tranh ác liệt lắm con ơi… Con đi giữ nước, mẹ ở nhà giữ lời cầu bình an cho con.”

Thu cười nhẹ:

“Mẹ yên tâm. Con gái mẹ cứng cỏi lắm.”

Và thế là, cô gái nhỏ bé ấy khoác ba lô bước vào tuyến lửa.

Đêm nối đêm san lấp hố bom

Công việc của đội Thu là sửa đường, giải phóng tuyến vận tải bị bom đánh phá. Ban ngày ẩn nấp trong rừng, ban đêm mới lao ra trọng điểm.

Có những đêm trăng lẫn vào khói bom, đất đá bắn tung trời. Nhiều khi hố bom này vừa lấp xong, máy bay lại ào tới đánh hố khác. Nhưng Thu và các chị em vẫn cặm cụi, tay phồng rộp, chân lấm lem bùn đất.

Mỗi lần mệt quá, Thu thường nói:

“Mình mệt một chút thôi, đường thông thì bộ đội mới qua kịp. Nghĩ vậy lại thấy khỏe.”

Ngày hy sinh của “Sao Mai”

Một buổi sáng tháng 4/1971, sau nhiều giờ làm việc thâu đêm, tiểu đội vừa rút vào hầm trú ẩn thì bất ngờ một trận bom lớn ập xuống. Hầm của Thu bị sập một phần.

Nghe tiếng kêu cứu của đồng đội bị kẹt trong đống đất đá, Thu không kịp nghĩ gì, lao ngược trở ra dù bom còn nổ rải rác. Cô cố đào từng lớp đất để cứu bạn. Đưa được cô bạn ra ngoài chưa kịp thở, một quả bom bi nổ gần đó khiến Thu bị thương nặng.

Khi được đưa về trạm quân y, Thu chỉ kịp nói một câu:

“Các chị… giữ đường nhé…”

Rồi cô khép mắt trước khi nghe tin tuyến đường hôm ấy đã được thông suốt.

Chiếc khăn tay đẫm mùi rừng

Trong ba lô nhỏ của Thu, đồng đội tìm được một chiếc khăn tay cô đang thêu dở. Trên khăn có hàng chữ nghiêng nghiêng:

“Tặng mẹ – ngày con trở về.”

Chiếc khăn ấy được giữ gìn suốt những năm bom đạn, nhưng Thu chưa kịp hoàn thành.

Ngày nhận kỷ vật, mẹ Thu ôm chiếc khăn vào ngực, nghẹn lời:

“Con chưa kịp trở về, nhưng con đã để lại tuổi xuân đẹp nhất cho Tổ quốc này…”

Ngọn lửa không bao giờ tắt

Hôm nay, khi kể lại câu chuyện về Thu – cô gái TNXP “Sao Mai” – người ta vẫn luôn nhớ đến hình ảnh một thiếu nữ nhỏ bé nhưng kiên cường, giữa bom rơi đạn nổ vẫn giữ tinh thần lạc quan, sống trọn từng phút cho đất nước.

Bởi những cô gái năm ấy, bằng sự hy sinh âm thầm, đã góp phần làm nên con đường chiến thắng, làm nên mùa xuân của độc lập.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn