Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

TIỂU ĐỘI TÔI Ở SÂN BAY BIÊN HÒA (Trích hồi ức “Sư đoàn trong tôi”

Lào Cai01/06/2026Đoàn xã Việt Hồng (Đoàn xã Việt Hồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TIỂU ĐỘI TÔI Ở SÂN BAY BIÊN HÒA (Trích hồi ức “Sư đoàn trong tôi” Nhà văn Đậu Thanh Sơn)

Sau khi ăn sáng xong, tôi cùng với mấy anh em trong tiểu đội đi bộ ra phố. Lòng lâng lâng tràn ngập niềm vui sướng khôn tả. Thế là chúng tôi sống sót sau những tháng ngày với những trận đánh ác liệt…Hai ngày sau mấy đứa tôi kéo nhau ra phố, đi giữa đường phố thị xã Biên Hòa, một thị xã mà mấy ngày trước đây, khi tiền nhập đánh Trảng Bom, thấy đèn điện nhấp nháy và một vùng sáng hắt lên trên bầu trời phía Tây đã làm chúng tôi bị choáng ngợp. Điều mà hôm qua thôi chúng tôi vẫn chưa dám nghĩ đến, vì chiến sự vẫn diễn ra rất ác liệt, sự hy sinh vẫn diễn ra từng phút…Phố xá đã hoạt động trở lại bình thường. Các cửa hiệu, quán cà phê đã lác đác mở cửa. Dọc hai bên phố là bảng hiệu, bảng quảng cáo đủ kiểu, đủ màu sắc. Là người “có máu hội họa”, nên tôi thích quan sát, ngắm nghía các kiểu phông chữ họ kẻ vẽ trên các bảng hiệu quảng cáo. Nhiều nhất là quảng cáo kem đánh răng Perlon, Hinos. Trên phố, bên hông xe buýt nhiều nhất vẫn quảng cáo kem đánh răng Hynos, hình đầu một thằng tây da đen, có cái mặt đen sì với hàm răng trắng đang nhe hàm răng ra cười… Thế là từ hôm nay mày cút về Tây rồi nhé. Tôi cười thầm trong bụng. Đường phố nhộn nhịp màu xanh quân phục bộ đội. Người nào cũng gầy gò, hốc hác, nhưng khuôn mặt tươi trẻ, rạng rỡ hạnh phúc. Tôi cùng với Biểu và Chiến đến khu vực tháp nước nơi góc đường Trịnh Hoài Đức và Quốc lộ 1. Dân đã mang đồ cũ ra đường bán khá nhiều. Một chợ trời kẻ đứng người ngồi hiện ra trên vỉa hè. Lời chào mời của người bán khá sôi nổi. Hàng hóa là đài, đồng hồ, kính râm cũ. Họ trao đổi mua bán bằng tiền giấy miền Bắc. Dân bán hàng rất thích đồng tiền miền Bắc, nhất là tờ giấy mười đồng màu đỏ in hình Bác Hồ. Những cái đài, cassette, đồng hồ được rao bán khá rôm rả. Họ gọi chúng tôi là “chú đội”. Suốt một đoạn đường, tiếng rao bán, mời chào vang lên “Chú đội mua Ra zô (Radio), ra zô Sony hai băng đây! Kính râm đây! Đồng hồ Seiko, đồng hồ Orien hai cửa sổ đây!...” Lần đầu tiên trong đời tôi thấy đồng hồ, đài bán dẫn được bán như mớ rau. Bộ đội người nào cũng chọn mua cho mình một vài thứ. Tôi mua một cái đồng hồ SEIKO “hai cửa sổ” và một cái đài SONY nhỏ có hai băng tần AM và FM. Tôi cảm thấy vui thích hai thứ này, mua bán xong xuôi, mấy đứa tôi vào quán cà phê bên đường uống nước. Lần đầu tiên trong đời chúng tôi được uống nước đá chanh và cà phê đá. Tôi hớp một ngụm đá chanh, ôi chao một cảm giác mát lạnh, sảng khoái đến tuyệt vời, mà đến giờ không thể quên được trong những ngày đầu tiên của hòa bình, bởi quê tôi chưa có điện nên không có nước đá và kem que. Quán nào cũng thấy khá đông bộ đội đang ngồi uống nước với tiếng cười, tiếng nói rôm rả, dân tình vây quanh nghe bộ đội nói chuyện, nhất là các cháu thiếu nhi… Tuần đầu tiên sau ngày giải phóng, chúng tôi được nghỉ ngơi, tắm giặt. Các tiểu đội, trung đội họp bình xét khen thưởng, đề nghị cấp trên tặng giấy khen, bằng khen, dũng sĩ, huân huy chương cho cá nhân và tập thể có thành tích chiến đấu trong Chiến dịch Xuân năm 1975 và Chiến dịch Hồ Chí Minh.Dãy nhà đóng quân của chúng tôi bị mất điện, tôi bàn với Biểu và Nam đi kiếm dây điện để kéo điện về dùng, nhưng không được Nam và Biểu đồng ý, vì các cậu ấy sợ bị điện giật. Nước sinh hoạt vẫn sử dụng nước dự trữ trong thùng phi. Giữa các dãy nhà của khu gia binh có một khoảnh đất khá rộng, sau dãy nhà tôi ở, họ trồng mấy khóm chuối và rau thơm. Những ngày đầu các tiểu đội, trung đội vẫn tự nấu cơm ăn. Chúng tôi vẫn ra những đám ruộng rau muống xanh tốt trước khu gia binh để hái. Một số anh em không biết lùng sục chỗ nào trong sân bay lấy được vải dù và dây dù về tết võng. Anh Khoát cũng lấy được một hộp nhựa có nhiều ngăn để đựng màu vẽ. Tôi vào một căn nhà của khu gia binh có bảng hiệu sửa chữa điện tử, lấy được nhiều linh kiện điện tử và một số tập sách lược đồ TV. Nhằm thị uy lực lượng, trấn áp bọn phản động và bọn địch ngoan cố không ra trình diện, hàng tuần vào buổi tối đơn vị tổ chức báo động hành quân dã ngoại ngoài phố. Chúng tôi đi lòng vòng một số con đường trong thị xã Biên Hòa rồi lại quay về doanh trại. Mỗi lần hành quân, tôi cầm theo chiếc đài mở để nghe. Những ngày này bài hát “Tầm Vu” do nghệ sĩ Quốc Hương thể hiện, được đài phát đi phát lại nhiều lần trên sóng phát thanh Thỉnh thoảng đơn vị lệnh báo động di chuyển. Cả đơn vị tập hợp ở bãi đất trống, mọi người lấy tất cả quân tư trang trong ba lô đặt lên tấm ni-lon để cán bộ đại đội kiểm tra, xem ai có chiến lợi phẩm để thu. Những thứ chúng tôi mua ngoài phố bằng tiền miền Bắc như đài, đồng hồ… đơn vị cũng thu và nộp về trung đoàn. Trong đại đội có vài anh em mua mấy bộ đồ trẻ con và búp bê nhựa “mắt nhắm mắt mở” không bị thu. Chiếc đồng hồ và đài của tôi bị thu đi thu lại hai lần, sau đó chừng một tháng cũng được đơn vị trả lại. Tuần thứ hai, đơn vị bắt đầu huấn luyện điều lệnh đội ngũ, chuẩn bị cho lễ diễu binh mừng chiến thắng vào ngày 15 tháng 5 sắp tới tại Sài Gòn. Khu vực tập điều lệnh là đường nội bộ sân bay phía trước khu gia binh. Tuy rằng chưa biết cụ thể đơn vị nào sẽ được chọn đi diễu binh trong ngày mừng chiến thắng, nhưng ngày hai buổi chúng tôi vẫn kiên trì tập luyện đủ các động tác, trong tâm trạng rạo rực niềm vui…

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn