Cựu chiến binh

TIỂU ĐỘI TRƯỞNG GIỮA MƯA BOM

Bài viết khắc họa hình ảnh người tiểu đội trưởng trẻ tuổi giữa chiến trường ác liệt, vừa trực tiếp chiến đấu, vừa làm điểm tựa tinh thần cho đồng đội trong mưa bom, bão đạn.

Hưng Yên24/12/2025Bùi Cẩm Bích (Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa chiến trường Đường 9 – Khe Sanh khốc liệt, nơi bom đạn dội xuống không ngơi nghỉ, hình ảnh người tiểu đội trưởng hiện lên không chỉ là người cầm súng chỉ huy, mà còn là trụ cột tinh thần cho cả đơn vị. Với ông Lê Văn Thấu, những năm tháng giữ cương vị tiểu đội trưởng giữa mưa bom là thử thách lớn nhất của tuổi trẻ, nơi bản lĩnh và trách nhiệm được đặt lên hàng đầu.

Khi nhận nhiệm vụ tiểu đội trưởng, ông Thấu mới ngoài hai mươi tuổi. Tuổi đời còn rất trẻ, nhưng trước mắt ông là sinh mạng của tám đến mười hai đồng đội. Mỗi mệnh lệnh đưa ra không chỉ quyết định kết quả trận đánh, mà còn quyết định ai sẽ được sống, ai có thể không trở về. Trong hoàn cảnh ấy, sự bình tĩnh trở thành vũ khí quan trọng không kém súng đạn.

Chiến trường không cho phép sai lầm. Những trận bom B52 rải thảm khiến mặt đất rung chuyển, hầm hào nhiều lần bị san phẳng. Có những thời điểm, vừa kịp dẫn anh em xuống hầm thì loạt bom khác đã trút xuống ngay phía trên. Đất đá đổ sập, khói bụi mù mịt, tiếng bom nổ dồn dập khiến người ta không phân biệt được ngày hay đêm. Giữa hỗn loạn ấy, tiếng hô dứt khoát của người tiểu đội trưởng là sợi dây giữ cho đơn vị không tan rã.

Ông Thấu không chỉ ra lệnh, mà luôn là người đi đầu trong mọi công việc: đào hầm, kéo pháo, vận chuyển thương binh, trinh sát địa hình. Khi có đồng đội hoảng loạn vì bom nổ quá gần, ông là người vỗ vai trấn an. Khi có người bị thương, ông trực tiếp băng bó, động viên, nhắc anh em giữ vững tinh thần để tiếp tục chiến đấu.

Giữa mưa bom, cái chết đến rất gần. Có những đồng đội vừa trò chuyện với nhau vài phút trước, sau một loạt pháo đã vĩnh viễn nằm lại. Mỗi lần như vậy, người tiểu đội trưởng không cho phép mình gục ngã. Ông hiểu rằng, nếu người chỉ huy mất tinh thần, cả tiểu đội sẽ rơi vào tuyệt vọng. Vì thế, ông nén đau thương, siết chặt tay súng, tiếp tục dẫn anh em bám trụ.

Trong những đêm dài không ngủ, ông Thấu thường kiểm tra từng vị trí, lắng nghe từng nhịp thở của đồng đội. Bom có thể nổ bất cứ lúc nào, nhưng ông luôn cố gắng để mọi người có được vài phút nghỉ ngơi hiếm hoi. Những lời động viên giản dị, những cái gật đầu lặng lẽ giữa bóng tối đã tiếp thêm sức mạnh cho cả tiểu đội.

Là tiểu đội trưởng giữa mưa bom, ông Thấu hiểu sâu sắc giá trị của tình đồng đội. Trong chiến tranh, không ai chiến đấu một mình. Mỗi người sống sót là nhờ có người khác che chắn, nhường hầm, nhường phần cơm ít ỏi. Chính tình cảm ấy đã giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi lớn nhất của con người: cái chết.

Sau này, khi chiến tranh đã lùi xa, nhắc lại quãng thời gian làm tiểu đội trưởng, ông Thấu không xem đó là chiến công cá nhân. Ông luôn nói rằng, mình chỉ là người thay mặt tập thể gánh thêm trách nhiệm. Những gì ông làm được là nhờ sự tin tưởng và hy sinh của đồng đội.

Giữa mưa bom, hình ảnh người tiểu đội trưởng năm ấy đã trở thành biểu tượng của tinh thần trách nhiệm, của lòng dũng cảm và tình người trong chiến tranh. Đó không chỉ là ký ức của riêng ông Lê Văn Thấu, mà còn là minh chứng sống động cho một thế hệ thanh niên Việt Nam sẵn sàng hi sinh tuổi trẻ để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn