Bài viết

Tiểu đội trưởng Thành

Ninh Bình06/05/2026Phạm Văn Mạnh (xã Kim Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có một người tôi vẫn nhớ mãi — anh Thành, tiểu đội trưởng của chúng tôi. Anh không nói nhiều, nhưng lúc nào cũng là người đi cuối cùng trong mỗi lần hành quân.

Anh bảo: “Đi cuối để biết còn ai tụt lại không.”

Một lần, đơn vị di chuyển gấp trong đêm vì sắp có địch càn. Đường rừng tối mịt, chỉ có ánh sao le lói. Mọi người đi rất nhanh, gần như chạy.

Đi được một lúc, anh Thành phát hiện thiếu một người — một cậu lính bị sốt từ trước. Không ai hay biết cậu đã tụt lại từ khi nào.

Không chần chừ, anh giao lại đội hình rồi quay ngược trở lại một mình. Đó là điều rất nguy hiểm, vì lúc đó địch có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Chúng tôi tiếp tục di chuyển, lòng ai cũng thấp thỏm.

Gần sáng, khi đơn vị dừng lại ở điểm tập kết mới, anh Thành mới xuất hiện. Trên vai anh là cậu lính bị sốt, người gần như lịm đi.

Quần áo anh ướt đẫm, mặt tái đi vì mệt, nhưng vẫn cố đặt cậu lính xuống rồi mới ngồi phịch xuống đất.

Có người hỏi:
“Anh tìm được ở đâu vậy?”

Anh chỉ thở dốc, nói ngắn gọn:
“Nó ngã bên đường… gọi không nghe.”

Sau đó chúng tôi mới biết, anh đã cõng cậu ấy suốt một quãng đường rất dài trong đêm, vừa đi vừa tránh địch. Nếu anh không quay lại, có lẽ cậu lính đó đã không qua khỏi.

Nhưng điều làm tôi nhớ nhất là — anh chưa bao giờ nhắc lại chuyện đó, như thể đó chỉ là việc bình thường phải làm.

Trong chiến tranh, có những người chỉ huy như vậy. Không phải lúc nào cũng hô hào lớn tiếng, nhưng khi cần, họ là người không bỏ lại ai phía sau.

Những ký ức như thế, càng kể lại càng thấy rõ một điều: điều giữ chúng tôi đứng vững không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là tình người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn