Cựu Thanh niên xung phong

TIỂU ĐỘI TRƯỞNG VÕ THỊ TẦN VÀ HUYỀN THOẠI 10 CÔ GÁI NGÃ BA ĐỒNG LỘC

Câu chuyện kiên cường và vô cùng cảm động về Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần cùng 9 nữ Thanh niên xung phong thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552 (Hà Tĩnh). Tại "tọa độ chết" Ngã ba Đồng Lộc năm 1968, các chị đã kiên cường bám trụ dưới cơn mưa bom bão đạn để san lấp hố bom, giữ vững mạch máu giao thông chi viện cho miền Nam, trước khi cùng anh dũng hy sinh ở độ tuổi mười chín, đôi mươi.

Hà Tĩnh24/08/2026Xã Tân Tiến (Đoàn xã Tân Tiến)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

THÔNG TIN CHUNG VỀ NHÂN VẬT

  • Họ và tên nhân vật: Võ Thị Tần (Đại diện cho Tiểu đội 4 - 10 nữ Thanh niên xung phong Ngã ba Đồng Lộc)

  • Năm sinh – Năm mất: 1944 – 1968

  • Quê quán: Xã Thiên Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh

  • Thời kỳ lịch sử tham gia (ghi rõ năm): Thời kỳ Kháng chiến chống Mỹ cứu nước (Giai đoạn 1965 – 1968)

  • Phân loại nhân vật: Cựu Thanh niên xung phong

  • THÔNG TIN BÀI VIẾT

    Tiêu đề bài viết:

    TIỂU ĐỘI TRƯỞNG VÕ THỊ TẦN VÀ HUYỀN THOẠI 10 CÔ GÁI NGÃ BA ĐỒNG LỘC

    Mô tả ngắn (Tóm tắt):

    Câu chuyện kiên cường và vô cùng cảm động về Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần cùng 9 nữ Thanh niên xung phong thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552 (Hà Tĩnh). Tại "tọa độ chết" Ngã ba Đồng Lộc năm 1968, các chị đã kiên cường bám trụ dưới cơn mưa bom bão đạn để san lấp hố bom, giữ vững mạch máu giao thông chi viện cho miền Nam, trước khi cùng anh dũng hy sinh ở độ tuổi mười chín, đôi mươi.

    NỘI DUNG CHI TIẾT

    Trong những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên con đường Trường Sơn huyền thoại, có một ngã ba đã đi vào lịch sử như một biểu tượng bất tử của lòng quả cảm và sự hy sinh: Ngã ba Đồng Lộc (huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh). Nơi ấy, trong suốt những năm 1965 – 1968, quân đội Mỹ đã trút xuống hàng vạn tấn bom đạn nhằm cày xới, biến nơi đây thành "yết hầu" bị nghẽn mạch. Nhưng cũng chính tại "tọa độ chết" ấy, hình ảnh Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần cùng 9 cô gái Thanh niên xung phong (TNXP) đã tạc nên một tượng đài anh hùng sáng ngời của tuổi trẻ Việt Nam.

    Chàng thiếu nữ quê lúa và ngọn lửa lý tưởng của tuổi mười tám

    Võ Thị Tần sinh năm 1944 trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Thiên Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh. Lớn lên khi đất nước chia cắt hai miền, chứng kiến bom đạn Mỹ cày xới xóm làng, tàn phá những cánh đồng quê hương, ngọn lửa yêu nước đã sớm bùng cháy trong lòng cô gái trẻ.

    Năm 1964, vừa tròn 20 tuổi, Võ Thị Tần hăng hái gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong chống Mỹ cứu nước. Với bản tính siêng năng, mưu trí, trách nhiệm và luôn gương mẫu đi đầu, chị nhanh chóng được bầu làm Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4 thuộc Đại đội 552, Đội 55 TNXP tỉnh Hà Tĩnh.

    Tiểu đội 4 do chị Tần chỉ huy gồm 10 cô gái tuổi đời còn rất trẻ, người trẻ nhất mới 17 tuổi, người lớn nhất cũng chỉ bước sang tuổi 24: Võ Thị Tần, Hồ Thị Cúc, Võ Thị Nhỡ, Nguyễn Thị Xuân, Dương Thị Xuân, Trần Thị Hường, Hà Thị Tấn, Nguyễn Thị Nhỏ, Võ Thị Hà và Trần Thị Thót. Các chị từ những miền quê nghèo khác nhau tụ họp về đây, coi nhau như chị em ruột thịt, cùng chung một ý chí: "Tim có thể ngừng đập, nhưng mạch máu giao thông không thể tắc!".

    "Tọa độ chết" và những lá thư đong đầy tình yêu cuộc sống

    Ngã ba Đồng Lộc là giao điểm huyết mạch của Đường 15A – tuyến đường độc đạo vận chuyển lương thực, vũ khí, quân trang từ hậu phương miền Bắc chi viện cho chiến trường miền Nam. Nhận rõ vị trí chiến lược này, từ đầu năm 1968, đế quốc Mỹ đã tập trung hàng ngàn lượt máy bay, trút xuống đây hàng vạn quả bom phá, bom từ trường, bom nổ chậm... BÌnh quân mỗi mét vuông đất tại Đồng Lộc phải chịu đựng hơn 3 quả bom các loại. Đất đá bị cày đi xới lại nát vụn như cám, không một cành cây nào có thể sống sót.

    Nhiệm vụ của Tiểu đội 4 là bám sát trọng điểm, quan sát hướng bom rơi, đánh dấu các quả bom chưa nổ và nhanh chóng san lấp hố bom ngay sau các đợt bắn phá để mở đường cho xe qua. Bất kể ngày đêm, khi tiếng còi báo động dứt, các cô gái lại tay cuốc, tay xẻng lao ra mặt đường ngập khói súng. Nhiều đêm, các chị phải dùng chính thân mình, mặc áo trắng đứng làm "cọc tiêu sống" chỉ đường cho những đoàn xe vận tải vượt qua dòng bom đạn.

    Dù sống và chiến đấu giữa ranh giới mong mỏng giữa cái sống và cái chết, tâm hồn của các nữ TNXP vẫn đong đầy tinh thần lạc quan. Chỉ vài ngày trước trận đánh cuối cùng, trong bức thư gửi về cho mẹ, chị Võ Thị Tần đã viết những dòng chữ chan chứa niềm tin:

    "Mẹ ơi, ở đây vui lắm mẹ ạ! Đêm nào máy bay Mỹ cũng thả bom nổ tung cả núi rừng, nhưng tụi con vẫn cười nói rôm rả... Mẹ đừng lo cho con, bom đạn của Mỹ không làm chúng con sờn lòng đâu. Con hẹn ngày chiến thắng sẽ về thăm mẹ!"

    Trận bom nghiệt ngã chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968

    Trưa ngày 24 tháng 7 năm 1968, một đợt cuồng phong bom đạn lại trút xuống Ngã ba Đồng Lộc. Mặt đường 15A bị biến dạng hoàn toàn, hàng trăm hố bom sâu hoắm cắt đứt hoàn toàn lưu thông.

    Đến 16 giờ 30 phút cùng ngày, nhận lệnh khẩn cấp giải phóng mặt đường cho đoàn xe quân sự sắp qua, Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần đã dẫn dắt 9 đồng đội ra làm nhiệm vụ tại đoạn đường gần hầm trú ẩn dã chiến. Khi cả tiểu đội đang hối hả xúc đất, san lấp hố bom thì bất ngờ một tốp máy bay F-4 của Mỹ lao tới.

    Chúng thả một trận bom rải thảm rơi đúng vào vị trí cắm chốt của Tiểu đội 4. Một quả bom nặng hàng ngàn bảng nổ tung ngay sát vách hầm trú ẩn dã chiến – nơi 10 cô gái vừa kịp nhào xuống tránh đạn.

    Cả một vùng đất đá đổ sụp, vùi lấp căn hầm nhỏ. Khói bom tan đi, các đơn vị đồng đội và lực lượng công binh lao đến đào bới trong sự nghẹn ngào thắt ruột. Lần lượt 9 cô gái được tìm thấy, nhưng tất cả các chị đã trút hơi thở cuối cùng do bị ngạt khí và đất đá đè nén. Riêng chị Hồ Thị Cúc, phải đến 3 ngày sau, đồng đội mới tìm thấy chị nằm sâu trong lòng đất mẹ.

    Cả 10 cô gái của Tiểu đội 4 đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn quá trẻ, chưa ai kịp lập gia đình. Các chị đã trọn vẹn giữ lời thề với quê hương, dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân cho mạch máu giao thông của Tổ quốc.

    Tượng đài bất tử trong lòng dân tộc

    Sự hy sinh anh dũng của 10 nữ TNXP Ngã ba Đồng Lộc đã làm chấn động hậu phương, trở thành biểu tượng cuồng nhiệt cho chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.

    Năm 1972, cả 10 cô gái thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552 đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.

    Ngã ba Đồng Lộc ngày nay đã trở thành Khu di tích lịch sử quốc gia đặc biệt. Giữa khoảng trời bình yên ngát xanh cây lá, ngôi mộ chung của 10 cô gái TNXP nằm gối đầu vào đồi núi quê hương, ngày ngày ngát hương hoa trắng do nhân dân và thế hệ trẻ khắp mọi miền đất nước về thăm viếng.

    Câu chuyện về Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần và 9 người chị em ở Ngã ba Đồng Lộc không chỉ là một trang sử bi hùng của thời kỳ kháng chiến chống Mỹ (1965 – 1968), mà còn là bài học sâu sắc về lý tưởng sống, lòng quả cảm và khát vọng hòa bình. Sự hy sinh của các chị chính là ngọn đuốc soi đường, nhắc nhở tuổi trẻ hôm nay không ngừng học tập, cống hiến để bảo vệ và phát triển đất nước Việt Nam ngày càng đàng hoàng hơn, đàng hoàng hơn.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn