Tiểu đội xe không kính
Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ ác liệt, trên tuyến đường Trường Sơn đầy bom đạn, có một tiểu đội xe vận tải đặc biệt – những chiếc xe không còn kính.
Những tấm kính đã bị bom giật, gió rung làm vỡ tan. Vì thế, người lính lái xe phải ngồi trực tiếp trước gió, bụi và mưa. Gió thổi rát mặt, bụi phủ trắng tóc, mưa rơi ướt đẫm, nhưng họ vẫn vững tay lái, nhìn thẳng về phía trước.
Các anh lính trẻ không hề than vãn. Họ coi khó khăn như điều bình thường. Trên đường đi, họ vẫn ung dung hút thuốc, cười nói, nhìn nhau qua khung cửa kính vỡ rồi bắt tay nhau thật chặt.
Có khi mưa xối xả, nước tràn vào buồng lái, họ chỉ cần lắc lư vài cái, cười vang rồi lại tiếp tục hành trình. Những bữa ăn vội bên đường, những giấc ngủ chập chờn trong rừng không làm họ nản chí.
Dù xe không có kính, không có đèn, thậm chí không có cả mui xe, nhưng đoàn xe vẫn nối đuôi nhau tiến về phía trước. Bởi trong mỗi chiếc xe, có một thứ quý giá hơn tất cả: trái tim đầy nhiệt huyết và lòng yêu nước của người lính.
Chính nhờ tinh thần ấy, những chuyến xe vẫn vượt qua mưa bom bão đạn, góp phần đưa hàng hóa, vũ khí ra tiền tuyến, phục vụ cho cuộc chiến đấu giành độc lập.



