Bài viết

Tiểu đội xe không kính trên đường Trường Sơn

An Giang17/06/2026Võ Thị Mỹ Nhân (Xã Đoàn Long Thạnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuyến đường Trường Sơn (đường mòn Hồ Chí Minh) những năm chống Mỹ là con đường huyền thoại nhưng cũng là túi bom của thế giới. Để chi viện cho miền Nam, những chiếc xe vận tải phải chạy xuyên đêm qua những cung đường sạt lở, đầy bom nổ chậm và chất độc hóa học. Bom đạn gầm rú đã làm cho những chiếc xe biến dạng: "Không có kính rồi xe không có đèn, Không có mui xe, thùng xe có xước...".

Lái những chiếc xe ấy là những chàng trai mười chín, đôi mươi đầy tinh thần lạc quan, tếu táo. Kính vỡ, gió lùa vào làm "mắt đắng", bụi phun tóc trắng như người già, mưa tuôn xối xả vào buồng lái nhưng họ không cần thay: "Chưa cần rửa, phì phèo châm điếu thuốc / Nhìn nhau mặt lấm cười ha ha".

Sự hiểm nguy không làm họ chùn bước. Mỗi khi xe bị hỏng, họ lại gặp nhau dọc đường đi, bắt tay nhau qua cửa kính vỡ toang để sưởi ấm tình đồng đội. Những chiếc xe không kính, không mui vẫn băng băng tiến về phía trước vì một lý tưởng duy nhất giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, bởi vì: "Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước: / Chỉ cần trong xe có một trái tim".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn