TIÊU HAO SINH LỰC ĐỊCH
Mùa khô năm ấy đến sớm. Những cánh rừng già nơi vùng trung du ngả màu vàng úa dưới cái nắng gay gắt. Trên các con đường đất đỏ, dấu chân hành quân của bộ đội và dân công nối dài bất tận. Cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc đã bước sang những năm tháng đầy cam go. Kẻ thù với ưu thế về vũ khí, phương tiện cơ giới và hỏa lực mạnh liên tục mở những cuộc càn quét lớn nhằm tiêu diệt lực lượng kháng chiến. Nhưng quân và dân ta hiểu rằng, trong một cuộc chiến trường kỳ, chiến thắng không đến từ những trận đánh nóng vội, mà bằng sự kiên trì, bằng những đòn đánh làm tiêu hao sinh lực địch từng bước, làm suy yếu ý chí xâm lược của chúng. Tiểu đoàn 7 đóng quân tại khu rừng Nà Lũng. Đơn vị vừa trải qua một đợt hành quân dài ngày. Những bộ quân phục đã sờn vai, những đôi dép cao su mòn gót, nhưng ánh mắt người lính vẫn sáng ngời quyết tâm. Trong lán họp dựng bằng tre nứa, Tiểu đoàn trưởng Nguyễn Thành trải tấm bản đồ lên mặt bàn. Trinh sát báo cáo, địch sẽ tổ chức một cuộc càn lớn vào khu vực này. Chúng dự kiến dùng bộ binh kết hợp xe bọc thép để đánh sâu vào căn cứ của ta. Chính trị viên Lê Minh nói: Mục tiêu của chúng là tìm diệt chủ lực. Nhưng nhiệm vụ của ta không phải đối đầu theo cách chúng muốn. Ta phải đánh tiêu hao, buộc chúng trả giá cho từng bước tiến. Cả gian lán im lặng. Ai cũng hiểu rằng cuộc chiến này sẽ còn kéo dài. Mỗi trận đánh thắng lợi không chỉ là tiêu diệt địch mà còn phải bảo toàn lực lượng của mình. Những ngày sau đó, bộ đội bắt đầu chuẩn bị. Các tổ công binh bí mật gài chông, đặt bẫy trên những con đường mòn địch có thể đi qua. Các tổ trinh sát bám sát đội hình hành quân của đối phương để nắm quy luật hoạt động. Ban ngày, rừng núi yên tĩnh. Ban đêm, từng tốp chiến sĩ lặng lẽ cơ động. Người dân các bản làng cũng góp sức. Cụ già dẫn đường qua những lối đi bí mật. Phụ nữ giã gạo tiếp tế cho bộ đội. Thanh niên tham gia dân công tải đạn, vận chuyển thương binh. Cuộc chiến ấy không chỉ của riêng người lính. Đó là cuộc chiến của cả dân tộc. Rạng sáng hôm ấy, tiếng động cơ từ xa vọng lại. Trinh sát báo cáo: Địch bắt đầu tiến quân. Tiểu đoàn trưởng Nguyễn Thành quan sát qua ống nhòm. Những hàng quân địch nối dài. Xe cơ giới đi đầu, phía sau là bộ binh triển khai đội hình. Ông bình tĩnh ra lệnh: Tuyệt đối giữ bí mật. Chờ chúng lọt vào trận địa. Khoảng cách dần thu hẹp. Một chiếc xe trúng mìn. Tiếng nổ vang dội giữa núi rừng. Địch lập tức triển khai đội hình chiến đấu. Nhưng ngay khi chúng vừa dừng lại, những loạt đạn từ sườn đồi bất ngờ trút xuống. Bộ đội ta đánh nhanh rồi rút. Địch phản kích dữ dội. Pháo bắn cấp tập vào khu vực nghi có quân ta. Nhưng khi khói súng tan đi, chiến sĩ đã chuyển sang vị trí khác. Suốt nhiều ngày liền, tiểu đoàn áp dụng chiến thuật linh hoạt. Đánh vào các tổ tuần tra. Phục kích những đoàn vận tải. Tập kích các chốt đóng quân sơ hở. Mỗi trận đánh chỉ diễn ra trong thời gian ngắn nhưng gây cho đối phương những tổn thất đáng kể. Địch bắt đầu căng thẳng. Chúng không còn cảm giác an toàn ngay cả trong những khu vực đã kiểm soát. Một tối mưa lớn, đại đội trưởng Trần Dũng nhận nhiệm vụ đánh vào kho tiếp tế của địch. Đơn vị bí mật tiếp cận mục tiêu. Mưa rừng xối xả. Bùn đất bám đầy quần áo. Nhưng không ai than phiền. Khi khoảng cách chỉ còn vài chục mét, Trần Dũng khẽ ra hiệu. Những khối bộc phá đồng loạt phát nổ. Kho đạn bốc cháy dữ dội. Lửa đỏ rực cả một góc trời. Đơn vị nhanh chóng rút lui an toàn. Phía sau họ, tiếng còi báo động và tiếng súng hỗn loạn vang lên. Tin chiến thắng lan khắp đơn vị. Nhưng niềm vui ấy không trọn vẹn. Trong trận đánh trước đó, chiến sĩ trẻ Phạm Hưng đã hy sinh khi che chở cho đồng đội. Buổi truy điệu diễn ra giản dị dưới tán rừng. Đồng đội đứng nghiêm. Chính trị viên Lê Minh nghẹn giọng: Đồng chí Hưng đã ngã xuống vì độc lập của Tổ quốc. Máu của đồng chí sẽ tiếp thêm sức mạnh để chúng ta chiến đấu đến ngày toàn thắng. Không ai cầm được nước mắt. Hưng mới ngoài đôi mươi. Trong ba lô của anh vẫn còn bức thư chưa kịp gửi về cho mẹ. Chiến tranh là như vậy. Bên cạnh những chiến công là những mất mát không thể bù đắp. Thời gian trôi qua. Các cuộc càn quét của địch ngày càng gặp nhiều khó khăn. Họ phải phân tán lực lượng bảo vệ hậu cứ. Những tuyến tiếp tế liên tục bị uy hiếp. Tinh thần binh lính sa sút. Trong khi đó, quân ta ngày càng trưởng thành. Từ những tổ du kích nhỏ lẻ, nhiều đơn vị đã phát triển thành lực lượng chiến đấu có tổ chức. Nhưng nguyên tắc xuyên suốt vẫn được giữ vững: Tiêu hao sinh lực địch, bảo toàn lực lượng ta. Không đánh khi chưa chắc thắng. Không mạo hiểm vô ích. Một lần khác, tiểu đoàn nhận nhiệm vụ giữ vững hành lang chiến lược. Địch huy động lực lượng lớn nhằm phá vỡ tuyến vận chuyển của ta. Cuộc chiến diễn ra quyết liệt. Ban ngày, bộ đội đào công sự, ngụy trang trận địa. Ban đêm, từng tổ nhỏ luồn sâu đánh vào nơi địch sơ hở. Khi địch tiến mạnh ở hướng này, ta cơ động sang hướng khác. Khi chúng tập trung đông quân, ta tránh đối đầu trực diện. Khi thời cơ xuất hiện, ta bất ngờ tung đòn phản kích. Sau nhiều tuần lễ giằng co, kế hoạch của địch thất bại. Tuyến vận chuyển vẫn được giữ vững. Lương thực, thuốc men và đạn dược tiếp tục đến với các đơn vị chiến đấu. Ngồi bên bếp lửa, chiến sĩ trẻ Hoàng hỏi Tiểu đoàn trưởng: Thưa thủ trưởng, đến bao giờ chiến tranh mới kết thúc? Nguyễn Thành nhìn ngọn lửa bập bùng. Ông chậm rãi đáp: Không ai biết chính xác. Nhưng mỗi trận đánh hôm nay đều góp phần rút ngắn ngày chiến thắng. Khi địch không còn đủ sức tiếp tục cuộc chiến phi nghĩa, hòa bình sẽ trở lại. Hoàng im lặng suy nghĩ. Anh nhớ quê nhà. Nhớ cánh đồng lúa chín. Nhớ mẹ già ngày ngày ngóng tin con. Nhưng anh cũng hiểu rằng để có những ngày bình yên ấy, phải có người đứng lên bảo vệ đất nước. Năm tháng chiến tranh kéo dài. Biết bao người con ưu tú của dân tộc đã ngã xuống. Biết bao gia đình phải chịu cảnh chia ly. Thế nhưng ý chí chiến đấu của quân và dân ta không hề suy giảm. Từ miền núi đến đồng bằng. Từ hậu phương đến tiền tuyến. Mọi người đều chung một niềm tin: Tổ quốc nhất định được bảo vệ. Trong cuộc kháng chiến trường kỳ ấy, chiến thuật tiêu hao sinh lực địch đã phát huy hiệu quả to lớn. Không chỉ làm suy yếu lực lượng đối phương, nó còn tạo điều kiện để ta từng bước xây dựng thế trận vững chắc. Mỗi trận phục kích thành công. Mỗi đoàn tiếp tế của địch bị đánh trúng. Mỗi cuộc càn quét bị bẻ gãy. Đều là những viên gạch góp phần xây dựng nên thắng lợi cuối cùng. Một buổi sáng, sau trận đánh lớn, mặt trời từ từ nhô lên phía sau dãy núi. Những người lính tranh thủ vá lại quân phục, lau chùi súng đạn. Tiếng cười nói vang lên giữa khoảng rừng còn vương mùi khói súng. Tiểu đoàn trưởng Nguyễn Thành bước tới. Ông nhìn những gương mặt trẻ trung trước mắt. Có người đã trải qua nhiều năm chiến đấu. Có người mới bổ sung về đơn vị. Nhưng tất cả đều mang chung một khát vọng. Đó là hòa bình. Ông nói: Đồng chí nào cũng mong sớm được trở về với gia đình. Nhưng trước khi ngày ấy đến, chúng ta còn nhiệm vụ phải hoàn thành. Phải tiếp tục chiến đấu, tiếp tục làm thất bại mọi âm mưu xâm lược, để thế hệ mai sau được sống trong độc lập và tự do. Tiếng đáp lời vang lên mạnh mẽ: Quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ! Giữa núi rừng bát ngát, lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió. Cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc là chặng đường đầy gian khổ nhưng vô cùng vẻ vang của dân tộc Việt Nam. Trong cuộc đấu tranh ấy, biết bao thế hệ cán bộ, chiến sĩ và nhân dân đã bền bỉ vượt qua hy sinh, thiếu thốn để giữ vững từng tấc đất quê hương. Chiến thắng không đến trong một sớm một chiều. Đó là kết quả của lòng yêu nước, của tinh thần đoàn kết quân dân, của nghệ thuật quân sự sáng tạo và ý chí kiên cường không khuất phục trước bất kỳ thử thách nào. Những năm tháng ấy đã lùi xa, nhưng bài học về sự kiên trì, về tinh thần bảo vệ độc lập dân tộc và trách nhiệm đối với Tổ quốc vẫn còn nguyên giá trị. Để hôm nay, khi sống trong hòa bình, mỗi người càng thêm trân trọng những hy sinh của cha anh; càng ý thức sâu sắc rằng độc lập, tự do không phải là điều tự nhiên có được, mà được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của các thế hệ đi trước. Và trong ký ức của những người lính năm xưa, giữa tiếng gió rừng xào xạc, vẫn còn vang vọng lời thề năm nào: Dù gian khổ đến đâu, dù cuộc chiến có kéo dài bao lâu, quân và dân ta vẫn một lòng bảo vệ Tổ quốc, giữ vững non sông gấm vóc cho muôn đời sau.



