Tiểu học Tân Phú (11)
Có những ngọn lửa không bao giờ tắt, đó là ngọn lửa anh hùng rực cháy trong trái tim các chiến sĩ năm xưa. Họ chính là những tượng đài sống, những người đã bước qua một thời hoa lửa oanh liệt để mang lại sắc xanh thanh bình cho quê hương hôm nay. Trong số những người anh hùng ấy, bác Lê Thanh Tài chính là một minh chứng sống động nhất cho ý chí sắt đá và lòng yêu nước nồng nàn. Cuộc đời bác giống như một cuốn sách sống, mà mỗi trang viết đều ngời sáng tinh thần quả cảm và đức hy sinh cao cả.
Lật mở từng trang trong 'cuốn sách sống' ấy, em vô cùng khâm phục lòng quả cảm của bác. Tháng 1/1960, bác Lê Thanh Tài đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc để lên đường nhập ngũ. Nếu cuộc đời bác Lê Thanh Tài là một bản hùng ca, thì những năm tháng ngồi sau tay lái chính là những nốt nhạc rực lửa nhất. Trong suốt thời kỳ kháng chiến, bác không chỉ là một người lính mà còn là một "nghệ sĩ" trên những cung đường máu lửa của miền Trung, Tây Nguyên và Đông Nam Bộ. Với khẩu hiệu "yêu xe như con, quý xăng như máu", bác đã điều khiển những chiếc xe vận tải thô sơ băng qua mưa bom bão đạn, vượt qua những đoạn đèo dốc hiểm trở và những "túi bom" mà kẻ thù giăng sẵn. Có những đêm dài lái xe không đèn để giữ bí mật, chỉ có ánh sao đêm và niềm tin sắt đá dẫn lối, bác vẫn kiên cường đưa hàng hóa, vũ khí và lương thực tiếp viện kịp thời cho tiền tuyến. Hình ảnh bác Lê Thanh Tài vững tay lái trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử hay trên những nẻo đường làm nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia đã trở thành biểu tượng của ý chí quật cường. Những dặm đường bác đi qua không chỉ in dấu bánh xe, mà còn in đậm lòng quả cảm của một người anh hùng đã dùng sự sống của mình để giữ cho mạch máu giao thông của Tổ quốc luôn thông suốt. Năm 1984, rời xa khói lửa chiến trường và gác lại những vinh quang của một vị Anh hùng, bác Lê Thanh Tài đã chọn dừng chân tại vùng đất đỏ Đồng Xoài, Bình Phước để bắt đầu một cuộc hành trình mới. Khi ấy, Bình Phước vẫn còn là một vùng quê nghèo với những dải đất hoang sơ và đầy rẫy khó khăn. Với đôi bàn tay trắng nhưng mang theo ý chí sắt đá của người lính "Bộ đội Cụ Hồ", bác đã cùng gia đình đương đầu với gian khó để khai hoang, phục hóa. Thay vì chọn sự nghỉ ngơi sau những năm tháng cống hiến, bác lại miệt mài bên những gốc điều, gốc cao su, dùng mồ hôi và công sức để nhuộm xanh những vạt đất trống đồi trọc. Bản lĩnh của người chiến sĩ lái xe năm xưa nay lại tỏa sáng qua sự cần cù, chịu thương chịu khó trong lao động sản xuất. Dù là một vị anh hùng, bác vẫn sống rất mộc mạc, giản dị, luôn giúp đỡ mọi người xung quanh nên được bà con vô cùng kính trọng.
Mỗi khi nghĩ về bác Lê Thanh Tài, lòng em lại trào dâng một niềm khâm phục và biết ơn sâu sắc. Bác không chỉ là một người anh hùng dũng cảm giữa mưa bom bão đạn, mà còn là một tấm gương sáng ngời về lối sống giản dị, nhân hậu giữa đời thường.
Được sống trong hòa bình, được hằng ngày cắp sách đến trường vui vẻ, em càng thêm trân trọng công ơn to lớn của thế hệ cha anh đi trước. Qua tấm gương của bác Lê Thanh Tài, bác đã dạy cho em biết nâng niu giá trị của độc lập. Em tự hứa sẽ luôn chăm ngoan, học giỏi để xứng đáng với những hy sinh cao cả của bác, và để ngọn lửa anh hùng ấy mãi mãi rực sáng trong trái tim em.



